Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 23 tháng 8 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Mẹ Maria - Các trang về Mẹ
(07/02/2017 21:12 PM)
Chia sẻ tin:
Mẹ Maria có nhận ơn Cứu chuộc của Chúa Giêsu không?

1- Làm sao biết được Chúa Giêsu ngự bên hữu Chúa Cha ở trên trời?

2- Tín điều Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa có nguồn gốc Kinh Thánh không?

3- Đức Mẹ có nhận ơn cứu chuộc  của Chúa Kitô hay không?


Trả lời

OurLady.jpg

1. Trong Kinh Tin Kính Nicêa (đọc ngày Chúa nhật và các ngày Lễ trọng) và Kinh Tin Kính của các Thánh Tông Đồ, Giáo Hội đều tuyên xưng  Chúa Giê-su Kitô, “chết, sống lại, lên trời và ngự bên hữu Chúa Cha”. 

Lời tuyên xưng này bắt nguồn từ chính lời Chúa Giêsu trả lời cho viên thượng tế Caipha và trước toàn thể thượng Hội Đồng  thương tế, kỳ mục và kinh sư Do Thái họp nhau lại để tìm cách  buộc tội Chúa với án tử hình. Viên thượng tế đã hỏi Chúa xem có phải Người là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa không.
 
Chúa đã trả lời như sau: “Phải chính thế. Rồi các ông sẽ thấy Con Người  ngự bên hữu  Đấng Toàn Năng và ngự  giá mây trời mà đến” (Mt 26,64; Mc 14,62; Lc 22,69).

Như  thế lời tuyên xưng của Giáo Hội về  chỗ ngồi  của Chúa Kitô, bên hữu  Chúa Cha  trên Nước Trời  có nguồn gốc vững chắc  là chính lời Chúa  Giê su đã  nói và được ghi lại trong các Tin Mừng, như bằng chứng trên đây.
 
2-Tín điều Đức Mẹ là Mẹ là Mẹ Thiên Chúa có nguồn gốc Kinh Thánh không?
 
Trước khi trả lời câu hỏi này, xin được nhắc lại một lần nữa là vào thế kỷ thứ IV sau Chúa Giáng Sinh, có một linh mục tên là Arius  thuộc Tòa Thượng Phụ Alexandria ( Ai Cập) đã lạc giáo (heretic) khi dạy rằng Chúa Giêsu Kitô có hai bản tính riêng rẽ là nhân tính (humanity) và thần tính (Divinity) khi xuống trần gian làm Con Người. Vì thế Đức Mẹ Maria chỉ là Mẹ của Chúa Giêsu về phần nhân tính mà thôi. Quan điểm lạc giáo này đã  bị Công Đồng Nicêa năm 325  A.D lên án  và bác bỏ hoàn toàn vì đi ngược với niềm tin của Giáo Hội về sự đồng nhất bản thể của Ba Ngôi Thiên Chúa (Trinity) và về hai bản tính không tách rời nhau của Chúa Cứu Thế Giêsu. Nghĩa là, Chúa Giêsu Kitô là Thiên Chúa thật và là Con Người thật, Chúa vừa có Thần tính (Divinity) như Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, vừa có nhân tính (humanity) như  mọi con người, và hai bản tính này không hề tách rời nhau. Arius đã lạc giáo khi cho rằng Chúa Kitô có hai bản tính tách rời nhau, nên Mẹ Maria chỉ là Mẹ Chúa Giêsu trong phần nhân tính mà thôi, chứ không thể là Mẹ Thiên Chúa (Theotokos) như  các Giáo Phụ dạy và Giáo Hội sơ khai  đã tin. Quan điểm sai lầm trên đến đầu thế kỷ thứ V, (428 A.D) lại được tán đồng bởi Thượng Phụ Nestorius thành Constantinople, người cũng cho rằng Đức Mẹ chỉ là Mẹ phần xác (nhân tính) của Chúa Giê su-Kitô để phủ nhận điều các Giáo Phụ từ thời tiên khởi đã dạy rằng: Đức Trinh Nữ Maria là Mẹ Thiên Chúa (Deipara=Theotokos= God bearer=Đấng cưu mang Thiên Chúa. 

Các Công Đồng Nicêa (325) và Êphêsô (431) đều lên án tư tưởng lạc giáo của Arius và Nestorius để khẳng định rằng Chúa Giê-su đồng bản tính (bản thể=substance) với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Lại nữa, Chúa Kitô có hai bản tính không hề tách rời nhau là nhân tính (Humanity và Thiên tính (Divinity). Do đó, Đức Mẹ là Mẹ thật của Chúa Kitô, cũng là Thiên Chúa thật, nên Mẹ được tuyên xưng là Mẹ Thiên Chúa= (Deipara=Theotokos=God bearer) như Giáo Hội đã dạy không sai lầm.

Sau đây là bằng chứng Kinh Thánh:

Khi Đức Mẹ đến viếng thăm người  chị em họ là bà Ê-li-sa-bét (Elizabeth), thì bà này đã được tràn đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng rằng: “Em được diễm phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu của Chúa  (Mother of my Lord) đến với tôi thế này (Lc 43,39-43).
 
Bà Ê-li-sa-bét chắc chắn đã được Chúa Thánh Thần soi sáng  nên đã thốt ra những lời trên để ca tụng Đức Mẹ. Như thế đủ cho thấy Giáo Hội, từ đầu, đã không sai lầm khi tuyên xưng Đức Trinh Nữ Mara là Mẹ Thiên Chúa, vì  là Mẹ thật của Chúa Giê su-Kitô, cũng là Thiên Chúa thật, đồng bản tính (bản thể=Substance) với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần trong Mầu Nhiệm Ba Ngôi một Thiên Chúa (Holy Trinity).
 
Nhưng cho dầu với địa vị cao trọng làm vậy, Đức Mẹ cũng không cao hơn Thiên Chúa là Đấng đã tạo dựng và chọn Mẹ làm Mẹ Ngôi Hai. Cho nên, Mẹ được tôn kính (veneration) ở mức Hyperdulia trong khi Thiên Chúa được tôn thờ (adoration) ở mức Latria trong phụng vụ thánh của Giáo Hội. Nghĩa là chúng ta chỉ phải thờ lạy (adore), ngợi khen, vinh danh một mình Thiên Chúa mà thôi, chứ không thờ lạy Đức Mẹ, mà chỉ tôn kính (venerate) Mẹ cách đặc biệt (hyperdulia) hơn các Thánh nam nữ khác, được tôn kính ở mức Dulia.
 
Do đó, trong thực hành, người tín hữu phải cầu xin Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, nhờ Đức Mẹ và các Thánh chuyển giúp cầu thay, chứ không cầu xin Mẹ hay bất cứ Thánh Nam nữ nào như nguồn ban phát mọi ơn phúc. Chỉ có Chúa là cội nguồn của mọi ơn phúc mà chúng ta phải cầu xin cho được an vui trong cuộc sống trên trần gian này, và nhất là biết sống xứng đáng là con cái của Cha trên trời để được cứu rỗi nhờ công nghiệp Chúa Kitô và sự phù giúp đắc lực của Đức Mẹ và các Thánh Nam nữ đang vui hưởng Thánh Nhan Chúa trên Thiên Đàng.
 
Lại nữa, khi vào nhà thờ hay nhà nguyện nào, thì phải bái lạy trong tâm tình thờ lạy Chúa Giêsu đang hiện diện trong nhà tạm (Tabernacle) trước khi bái kính ảnh tượng Đức Mẹ, Thánh Cà Giuse, hay Thánh nam nữ nào khác. Phải nói điều này vì có một số người, khi vào nhà thờ, đã chạy ngay đến nơi có thánh thượng Đức Mẹ để cầu xin mà quên bái quỳ thờ lạy Chúa Kitô đang hiện diện thực sự  trong nhà tạm.
 
Tóm lại, sùng kính Đức Mẹ là việc đạo đức rất tốt đẹp và đáng khuyến khích cho mọi tín hữu, nhưng đừng quên là trên hết phải thờ lạy Thiên Chúa là Đấng mà Mẹ Maria cũng phải tôn thờ cùng các Thánh nam nữ và các Thiên Thần, mặc dù Mẹ có địa vị cao trọng là Mẹ Chúa Kitô và cũng là Mẹ Thiên Chúa như Giáo Hội dạy.

3.
Mẹ Maria có nhận công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô không?

Theo giáo lý của Giáo Hội, chúng ta phải tin Mẹ đượcdiễm phúc thụ thai không mắc tội nguyên tổ (immaculate Conception) và mọi tội khác như mọi người trong nhân loại, cũng như được tuyên xưng là Mẹ Thiên Chúa, vì là Mẹ thật của Chúa Kitô, cũng là Thiên Chúa thật  đồng bản thể với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần như đã nói ở trên. Nhưng Mẹ không cao hơn Chúa và không cùng một bản thể (substance) với Ba Ngôi Thiên Chúa, nên Mẹ vẫn phải nhận ơn cứu chuộc của Chúa Kitô như chính Mẹ đã tuyên xưng như sau:

Linh hồn tôi ngượi khen Đức Chúa
Thần trí tôi hớn hở vui mừng

 Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi.…” (My Savior)
(Bài ca Ngợi khen Magnificat, Lc 1,46-55)
 
Thánh giáo phụ Irênê cũng dạy rằng: “Chính Ngài (Mẹ Maria), nhờ vâng phục, đã trở nên nguyên nhân cứu rỗi cho chính mình và cho toàn thể nhân loại (LG, số 56).
 
Vì là Mẹ Chúa Kitô, nên Mẹ được diễm phúc khỏi tội tổ tông và mọi tội cá nhân từ khi được thụ thai cho đến khi về trời cả hồn xác. Mẹ được sinh ra như  mọi tạo vật khác, trừ đặc ân được giữ gìn khỏi mọi vết nhơ của tội lỗi để xứng đáng làm Mẹ  Ngôi Lời nhập thể.
 
Nhưng việc nhận ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu ,Con của Mẹ, không làm thương tổn địa vị cao trọng của Mẹ là Mẹ Ngôi Hai và là Mẹ Thiên Chúa. Ngược lại, Mẹ đã vinh danh Chúa Cứu Thế  Giêsu khi nhận ơn cứu chuộc của Chúa, vì “ngoài Người ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh ấy mà được cứu độ” (Cv 4,12).
 
Như thế khi nhận ơn cứu độ của Chúa Kitô, Mẹ đã tôn vinh Chúa là Đấng cứu thế duy nhất đã hòa giải con người với Thiên Chúa qua vâng phục và hy sinh chịu chết trên thập giá năm xưa, mặc dù Mẹ không có tội lỗi nào cần phải được tha thứ nhờ công nghiệp cứu chuộc vô giá của Chúa.
 
Chúng ta cảm tạ Mẹ Maria thật nhiều  vì Mẹ đã “xin vâng” với Thiên Chúa để làm Mẹ Chúa Cứu Thế Giêsu, và cộng tác với Con của Mẹ trong sứ mệnh cứu chuộc cho nhân loại khỏi phải chết vì tội. Vai trò của  Mẹ thật quan trọng trong Chương Trình cứu chuộc loài người của Thiên Chúa nhờ Chúa Kitô, Con của Mẹ.

Vậy chúng ta hãy siêng năng chạy đến với Mẹ để nhờ Mẹ nguyện giúp cầu thay cho chúng ta được mọi ơn cần thiết của Chúa trong cuộc lữ hành về quê Trời giữa bao khốn khó, gian nan vì cản trở và đánh phá  của ma quỷ, cám dỗ của thế gian với đầy rẫy gương xấu, dịp tội và vì bản chất yếu đuối nơi mỗi người chúng ta, bao lâu chúng ta còn sống trong thân xác có ngày phải chết đi này.
 
Lm. Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn
 Trở về
Các bài viết khác:
TÌNH THẬT THÀ (24/05 20:32:26 PM)
THÁNG ĐỨC MẸ (01/05 20:36:26 PM)
CÁCH LẦN HẠT MÂN CÔI (25/09 20:41:54 PM)