Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 19 tháng 10 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Lời Chúa - Các bài khác
(03/10/2017 21:32 PM)
Chia sẻ tin:
BÀI CA VƯỜN NHO
 

 
https://lh3.googleusercontent.com/tQ_VgUO1s1sR0s-0zuplVT6e6SeDUahJ1cx1G60_5paqCUbLPy9lFLe99AsOxDd9y8QXg2t4Ytx2wFbq98Ob9580HKK78_xqA4ki-7NF2sCFHcr6npoLK1oKHnzrFhD_962k-E2QGJi-0nvhdvln1xWgLGq_9jNYaJVzfpD9q9gOPaoc9fynlb_e0njR2f7mTNxzPBWY0HvR0gsM3bQ0t5pL1-YkLvHYuVquvhMM51W2sReh-iSGL7HoUlCf0vkD4cMcjSlP_BD-naYL4AuWtQ-CP3LkheSLh2aViVYa7zr_slJtOeyIxb2UdKkALMtNoQxiljDp2mer91FfQPxCbKPQ3oRL0yCU45GdQ5h_olJnFiAZlHoAQmOBrXzyE7HeIi2My-m7liWmJ4O5dwmBvaslyVdfDHzbJe3BnrSxjRH8BAgbzh_z8yUvvs9Bkq_C3HFduRzt8ivoksp311H93xt17YdJqdbTXMFpauBN0Mj0PYgohgwBoexevDaufdaPlBPsrmUxkvYSFj33jEUkR2xKrTTP3amM-lnlFJtpvRCoTtCW-7pFn0zJvBOOJ9HO6DJMB7mDWtusmIka_-u4p3BJqpS9TNvjqRGDGcszMu4=w960-h628-no
Bài Tin mừng hôm nay trình thuật dụ ngôn “Những tá điền sát nhân” cũng liên quan đến vườn nho như bài Tin Mừng tuần trước (CN XXVI/TN-A) trình thuật dụ ngôn “Hai người con” (Người cha sai hai đứa con vào làm vườn nho của ông – Mt 21,28-32). Ngoài ra, Đức Giê-su còn kể dụ ngôn “Thợ làm vườn nho” (Mt 20,1-16), và Người còn tự xưng “Thầy là cây nho và anh em là cành” (“Cây nho thật” – Ga 15,1-9). Vì sao lại có nhiều sự kiện liên quan đến vườn nho như vậy? Cũng bởi vì dân It-ra-en được Thiên Chúa tuyển chọn và coi như một vườn nho được Người chăm sóc, bảo vệ. Bài đọc 1 hôm nay (“Bài ca vườn nho” – Is 5,1-7) là một ví dụ. Không phải chỉ một mình ngôn sứ Isaia ví Dân Chúa là vườn nho, mà ngôn sứ Hô-sê cũng gọi Ít-ra-en là cây nho um tùm, trổ ra hoa trái (Hs 10, 1); đến ngôn sứ Giê-rê-mi-a còn sử dụng hình ảnh này nhiều hơn (Gr 2,21; 5,10; 6,9; 12,10); và Ê-dê-ki-en cũng không tiếc lời (Ed 15,1-8; 17,3-10; 19, 10-14).

Trong “Bài ca vườn nho”, ngôn sứ Isaia khẳng định: “Vườn nho của ĐỨC CHÚA các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en đó; cây nho Chúa mến yêu quý chuộng, ấy chính là người xứ Giu-đa.” (Is 5,7). Điều đó cho thấy vườn nho It-ra-en là Dân Giao Ước, Dân của mối tình thắm thiết mà Thiên Chúa đã dành cho dòng dõi Ap-ra-ham. Như người trồng nho cần cù, Người đã không tiếc công vỡ đất, nhặt đá trước khi đem trồng một thân nho đan tử, rồi còn cất tháp canh và khoét sẵn một bồn đạp nho. Người đã làm tất cả mọi việc với chan chứa hy vọng vườn nho sẽ sinh hoa kết quả tốt tươi. Thật vậy, ngay từ đầu, Thiên Chúa đã muốn cho dòng dõi Ap-ra-ham “nhiều như sao trên bầu trời và như cát ngoài bãi biển” (St 22,17), Người mong muốn mọi dân nước nhờ đấy mà được hưởng phúc.

Thật đáng tiếc, vườn nho It-ra-en lại trổ sinh toàn một thứ “nho dại”. Điều tất yếu xảy ra là ông chủ sẽ “hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang, bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo. Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu, không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm; sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống” (Is 5,5-6). Ngụ ý của tác giả thật rõ ràng: Thiên Chúa “những mong họ (dân It-ra-en) sống công bình, mà chỉ thấy toàn là đổ máu; đợi chờ họ làm điều chính trực, mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than.” (Is 5,7). Nhìn theo nhãn quan trần thế thì tất nhiên cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sẽ giáng xuống It-ra-en, vì quả thật thời Lưu Đày ở Ba-by-lon đã xảy ra (vào khoảng thế kỷ VI trước công nguyên). Tuy nhiên, Thiên Chúa là Đấng "không muốn cho ai phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người ăn năn hối cải” (2 Pr 3,9), bởi “Quả thật, Ta không vui thích gì về cái chết của kẻ phải chết – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng. Vậy hãy trở lại và hãy sống” (Ed 18,32). Và vì thế, Người mới giao vườn nho cho những tá điền chăm sóc. Tới đây thì lại bước vào thời điểm của dụ ngôn “Những tá điền sát nhân” (Mt 21,33-43) ứng nghiệm.

Để vườn nho tự phát triển thì vườn nho sinh toàn nho dại. Tức giận và triệt phá vườn nho thành đất hoang vu, ông chủ cũng chẳng vui thích gì. Cuối cùng, vườn nho được giao cho tá điền canh tác với hy vọng sẽ bội thu hoa lợi. Đến mùa thu hoạch, chủ vườn nho sai đầy tớ đến để thu hoa lợi. Bọn tá điền không thèm đếm xỉa đến các đầy tớ, đánh người này, giết người kia. Sau cùng ông chủ sai con trai mình đến, hy vọng chúng sẽ nể con ông. Thế nhưng, các tá điền giết luôn cả người con, nghĩ rằng giờ đây chúng sẽ có thể chiếm đoạt được vườn nho. Kể tới đây, Đức Giê-su bất ngờ đặt câu hỏi: “Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?" Đám thượng tế với tâm địa chẳng tốt lành gì, đồng thời lại được giáo dục bởi một lề luật “mạng đền mạng, mắt đền mắt, răng đền răng, tay đền tay, chân đền chân…” (Xh 21,23-25), nên ngay lập tức họ trả lời: "Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông."

Đám người Do Thái trả lời mà không ý thức được “mình đang phán xét, đang kết án chính mình”, bởi đám tá điền sát nhân đó không ai khác hơn là chính đám người đang nghe dụ ngôn và trả lời câu hỏi của Đức Giê-su; họ sẽ nhận được bản án mà chính họ đã đưa ra. Vì đám người này chuyên vỗ ngực xưng mình là người thông thạo lề luật, nắm vững Kinh Thánh trong lòng bàn tay, nên Đức Giê-su đã đặt một câu hỏi khác (“Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao?”) để lái câu chuyện theo ý của Người là dẫn lời Thánh vịnh 118 (câu 22-23), nhằm xác định chính Người là con trai ông chủ: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của CHÚA, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.” (Mt 21,42). Như vậy thì Vườn nho ấy chính là “Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi. Ai ngã xuống đá này, kẻ ấy sẽ tan xương; đá này rơi trúng ai, sẽ làm người ấy nát thịt." (Mt 21,43-44).

Rõ ràng đây là một cơ hội tốt để các nhà lãnh đạo tinh thần Do Thái giáo thức tỉnh và hối cải (“trở lại và hãy sống” – Ed 18,32), nhưng vì họ không tin vào ngụ ý trong dụ ngôn thức tỉnh họ, nên đã từ chối và tiếp tục theo con đường mù quáng, đi tới chỗ thực hiện đúng như lời dụ ngôn tiên báo: Không chỉ tàn sát các tôi tớ của ông chủ (những ngôn sứ Thiên sai), mà còn giết luôn cả con ông chủ (Đức Giê-su Con Thiên Chúa). Con ông chủ vườn nho – “Tảng đá” bị thợ xây (là những tá điền sát nhân) loại bỏ; không ngờ “lại trở nên đá tảng góc tường” làm nền móng cho Vườn Nho Giao Ước Mới, và “Đó chính là công trình của CHÚA, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.” (Tv 118, 23). Đâu ai có thể ngờ được con ông chủ bị giết chết lại trở thành ơn cứu rỗi cho vườn nho, viên đá tảng bị loại bỏ lại trở thành Nền Móng kiên cố xây dựng Vườn Nho Nước Chúa vĩnh hằng. 

Thật là mầu nhiệm, thật là kỳ diệu, ngay cả những hành động gian ác của con người lên đến đỉnh điểm cũng không ra ngoài sự quan phòng của Thiên Chúa – Người cho phép có sự ác nhưng cuối cùng Người xoay chiều cái ác thành cái thiện (“Các anh đã định làm điều ác cho tôi, nhưng Thiên Chúa lại định cho nó thành điều tốt” – St 50,20). Giáo Lý HTCG (số 312) đã lý giải rõ ràng: “Thiên Chúa trong sự quan phòng toàn năng có thể rút sự lành từ hậu qủa của một sự dữ, cho dù là sự dữ luân lưu do thụ tạo gây nên: "Giu-se nói với anh em: không phải các anh đã đưa đẩy tôi đến đây nhưng là Thiên Chúa,... sự dữ mà các anh đã định làm cho tôi, ý định của Thiên Chúa đã chuyển thành sự lành... để cứu sống một dân đông đảo." (St 45,8; 50,20). Từ việc Ít-ra-en chối bỏ và hạ sát Con Thiên Chúa là sự dữ luân lý lớn nhất chưa từng có do tội lỗi của con người gây nên, Thiên Chúa đă rút ra được sự lành lớn nhất do sự sung mãn của ân sủng (x. Rm 5,20): Đức Ki-tô được tôn vinh và chúng ta được cứu chuộc. Tuy nhiên, không vì thế mà cái xấu trở thành cái tốt được.”

Đức Giê-su kể dụ ngôn này để cảnh cáo các nhà lãnh đạo tinh thần Do Thái giáo, đồng thời cũng để nhắc nhở tất cả mọi tín hữu: Tội nặng nhất của các tá điền không những là từ chối đón tiếp, mà còn giết hại những người được ông chủ sai đến. Trước những tá điền bất trung và sát nhân, ông chủ vẫn cứ kiên nhẫn, sai hết người này đến người nọ, ngày càng nhiều hơn và cuối cùng sai chính con của mình đến với họ. Chung quy thì tội ấy bắt nguồn từ chỗ họ muốn chiếm lấy vườn nho. Nói cách khác, các tá điền (những thượng tế, kinh sư, kỳ mục Do Thái) đã “dĩ công vi tư” (lấy chuyện công làm chuyện riêng) muốn chiếm hữu cả vườn nho để tỏ ra là mình quan trọng, là tạo một ảnh hưởng có lợi cho bản thân. Đó phải chăng là họ đang phục vụ chính mình dưới cái vỏ bề ngoài là sự tận tụy và đạo đức phục vụ công ích?

Bài học rút ra được cho người tín hữu ngày hôm nay là tùy theo phận vụ của mình trong Giáo hội, mỗi Ki-tô hữu là những tá điền được Chúa ủy thác làm vườn nho Giao Ước Mới của Chúa là xây dựng Nước Trời, xây dựng Giáo hội thành cộng đoàn hiệp nhất yêu thương. Hãy thẳng thắn nhìn lại bản thân xem mình có làm vì lợi ích Nước Trời, vì lợi ích cho anh em hay chỉ vì quyền lợi của cá nhân mình? Làm công tác Tông đồ bác ái có thật lòng hay chỉ thích đứng ở ngã ba ngã tư, súng sính trong trang phục lộng lẫy, khua chiêng gõ mõ ồn ào (Mt 6,1-6) cốt cho thiên hạ thấy mình là nhân vật quan trọng? Yêu cầu tất yếu dành cho tất cả mọi thành phần tá điền (lớn nhỏ tuỳ từng nhiệm vụ) là phải biết luôn luôn nhìn lại mình xem có thực sự xứng đáng với trách vụ của mình được Chủ vườn nho uỷ thác, hay không.

Vì Tình Yêu, Ông Chủ vườn nho luôn đối xử rất công bằng với tất cả, vậy không còn lý do nào để biện mình cho những cá tính kiêu ngạo, đố kỵ, ghen tức, hận thù; mà phải là “sống hiền hoà rộng rãi… và trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su. Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em” (Pl 4,5-9).

Tóm lại, dụ ngôn nói về dân Do Thái và những hệ luỵ do con người tự gây ra cho mình và cho đồng loại, nhưng ngoài ý nghĩa cụ thể ấy, còn hàm chứa một ý nghĩa chung cho tất cả mọi Ki-tô hữu. Vườn nho ấy chính là Giáo hội và cộng đồng dân Chúa là những tá điền được Chúa trao cho trách vụ chăm bón, vun sới cho vườn nho phát triển và sinh nhiều hoa trái. Những tá điền làm việc luôn có người con của chủ vườn nho (là chính Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa) sát cánh, đồng hành trong mọi tình huống (”Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.” – Mt 21,42). Yêu cầu tất yếu dành cho tất cả mọi thành phần tá điền (lớn nhỏ tuỳ từng nhiệm vụ) là phải biết luôn luôn nhìn lại mình xem có thực sự xứng đáng với trách vụ của mình được chủ vườn nho uỷ thác, hay không. Vì Tình Yêu, Chủ vườn nho (là Thiên Chúa) luôn đối xử rất công bằng với tất cả, vậy không còn lý do nào để biện mình cho những cá tính kiêu ngạo, đố kỵ, ghen tức, hận thù; mà phải là sống và thực hành đều răn trọng nhất: “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng,  hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức lực; và yêu người thân cận như chính mình.” (Mc 12,30-31).
 
Cuối cùng thì xin hãy “Sống khiêm nhường và bác ái trong cộng đoàn” (Rm 12,3-13), “Bác ái đối với mọi người, kể cả thù địch” (Rm 12,14-21). Ấy cũng bởi vì và trên tất cả “Bổn phận của chúng ta, những người có đức tin vững mạnh, là phải nâng đỡ những người yếu đuối, không có đức tin vững mạnh, chứ không phải chiều theo sở thích của mình. Mỗi người chúng ta hãy chiều theo sở thích kẻ khác, vì lợi ích của họ, và để xây dựng. Thật vậy, Đức Ki-tô đã không chiều theo sở thích của mình; trái lại, như có lời chép: Lời kẻ thoá mạ Ngài, này chính con hứng chịu. Quả thế, mọi lời xưa đã chép trong Kinh Thánh, đều được chép để dạy dỗ chúng ta. Những lời ấy làm cho chúng ta nên kiên nhẫn, và an ủi chúng ta, để nhờ đó chúng ta vững lòng trông cậy” (Rm 15,1-4).

Ước được như vậy. Amen.


JM Lam Thy ĐVD.

HÃY LÀM CHO VƯỜN NHO SINH TRÁI NGỌT!
 
I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ
 
Để mạc khải Nước Trời là Vương Quốc Tình Yêu của Thiên Chúa cho loài người, Chúa Giê-su đã dùng nhiều dụ ngôn và nhiều hình ảnh quen thuộc, gần gũi với đời sống nông nghiệp của người Do-thái thời kỳ đầu Công Nguyên. Trong các dụ ngôn và hình ảnh được Chúa Giê-su vận dụng thì Vườn Nho là dụ ngôn và hình ảnh được Chúa dùng nhiều nhất.
 
Trong bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giê-su trình bày một khía cạnh khác của Vườn Nho là Nước Thiên Chúa. Đó là Nước Thiên Chúa được ban cho dân ngoại vì dân Do-thái chẳng những đã không đáp ứng được sự mong đợi của Thiên Chúa là làm cho Vườn Nho sinh trái tốt tươi ngon ngọt mà còn giết hại các đầy tớ (sứ giả), thậm chí cả con trai của Chủ Vườn Nho là Thiên Chúa.
                              
II. LẮNG NGHE/ĐỌC LỜI CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH
 
2.1 Trong bài đọc 1 (Is 5,1-7): Vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en.
 
2.2 Trong bài đọc 2 (Pl 4,6-9): Anh em hãy đem những điều này ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.
 
2.3 Trong bài Tin Mừng (Mt 21,33-43): Ông chủ sẽ cho các tá điền khác canh tác vườn nho.  
III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP CỦA THIÊN CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH
 
3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Thiên Chúa là Đấng nào?):
 
- là Ông Chủ Vườn Nho, Người làm hết mọi cách cho Vườn Nho tốt tươi để vườn nho sinh trái ngọt. Nhưng vì Vườn Nho chỉ sinh toàn nho dại, phụ lòng mong đợi và sự chăm sóc của Chủ nên Chủ bỏ hoang vườn nho. Vườn Nho trước hết là Ít-ra-en, dân riêng của Thiên Chúa, kế tiếp là mỗi cộng đoàn, mỗi cá nhân người tín hữu, thậm chí cũng có thể hiểu là mỗi một người, vì bất cứ người nào cũng đều được Thiên Chúa chăm lo vun đắp để sinh trái tốt (bài đọc 1).
 
- là Chúa Giê-su, Đấng đã dùng dụ ngôn “các tá điền sát nhân” để giúp những người đồng hương Ít-ra-en thức tỉnh mà hiểu ra rằng Vườn Nho (là Nước Thiên Chúa) sẽ bị lấy đi không cho họ hưởng nữa, mà Thiên Chúa sẽ ban cho một dân biết làm cho Vườn Nho ấy sinh hoa lợi. Nguyên nhân là vì dân Ít-ra-en chẳng những đã không đáp lại sự ưu ái đặc biệt của Thiên Chúa mà làm cho Vườn Nho sinh trái ngọt mà còn phạm những tội tầy trời là giết hại các ngôn sứ (đầy tớ) và cả chính Con Thiên Chúa là Chúa Giê-su Na-da-rét (bài Phúc âm).
 
- là Chúa Thánh Thần, Đấng hướng dẫn, giúp đỡ mọi tín hữu tiếp nhận Vườn Nho (là Nước Thiên Chúa) và đáp lại tấm lòng và sự chăm lo của Thiên Chúa để sinh trái ngọt cho Chủ Vườn Nho, là Thiên Chúa.
 
3.2 Sứ điệp của Lời Chúa (Thiên Chúa dậy gì hay muốn chúng ta làm gì?: “CHỚ SINH NHO DẠI MÀ HÃY SINH TRÁI NGỌT”
 
IV. SỐNG VỚI THIÊN CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI
 
4.1 Sống với Thiên Chúa như con cái sống với cha mẹ, như kẻ thụ ơn đối với Đấng ban ơn, nhất là ơn được mời gọi thực thi thánh ý cũng là kế hoạch và chương trình yêu thương của Thiên Chúa.
 
4.2 Thực thi sứ điệp (hay giáo huấn) của Lời Chúa: "CHỚ SINH NHO DẠI MÀ HÃY SINH TRÁI NGỌT”, bằng những việc sau đây:
 
- Trước hết chúng ta phải hiểu ý nghĩa của Vườn Nho là Nước Thiên Chúa, là Vương Quốc của Tình Yêu thần linh,
 
- Kế đến chúng ta phải biết thế nào là sinh nho tốt và thế nào là sinh nho dại, và
 
- Sau cùng là biết mở lòng mở trí tiếp nhận Nước Trời là Mạc Khải Tình Yêu thần linh và vận dụng mọi ơn sủng của Thiên Chúa mà sinh trái ngọt.
 
Chúng ta có thể khẳng định rằng:
 
* những việc đạo đức được thực hiện với ý ngay lành là những trái ngọt;
* những hy sinh, quên mình vì người khác nhất là người nghèo là những trái ngọt;
* những đóng góp cho một xã hội công bằng và yêu thương là những trái ngọt;
* những nỗ lực bênh vực công lý và sự thật là trái ngọt;
* những đóng góp cho Giáo hội sống và loan báo Tin Mừng Cứu Độ là những trái ngọt.
 
Ngược lại nho dại là tội lỗi, là lối sống ích kỷ, nhỏ nhen, lười biếng, là việc đàn áp, ám hại người ngay lành vô tội, làm ngược ý Thiên Chúa.
Nho dại còn có thể là cách sống dửng dưng, thụ động, nhát sợ và vô trách nhiệm trước đòi hỏi của công lý và hòa bình, của bác ái yêu thương tha thứ và hòa giải.
 
V. CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH VÀ THẾ GIỚI
 
5.1 «Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà tôi đã chẳng làm?” Chúng ta hãy cầu nguyện cho các dân các nước, để càng ngày càng có nhiều người nhận ra Tình Yêu của Thiên Chúa và những Kỳ Công mà Người đã thực hiện cho loài người.
 
X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa.  Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.
5.2  «Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?» Chúng ta hãy cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Tu Sĩ Nam Nữ và cho toàn thể các tín hữu, để mọi người biết đáp lại sự mong chờ của Thiên Chúa là sinh trái ngọt trong đời sống cá nhân và cộng đoàn.
5.3 «Thưa anh em, anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện.» Chúng ta hãy cầu nguyện cho các tín hữu trong giáo xứ/cộng đoàn chúng ta, để mọi người biết sống phó thác, tin tưởng và kiên trì cầu nguyện.
 
5.4 «Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.» Chúng ta hãy cầu nguyện cách riêng cho những người được giao trọng trách lãnh đạo Giáo Hội Việt Nam, để họ làm cho Vườn Nho của Thiên Chúa sinh trái ngọt.

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.

CHÚA LÀ ĐẤNG TRUNG TÍN
 
Hôm nay chúng ta quan sát điều gọi là mầu nhiệm khước từ Thiên Chúa nói chung và cụ thể là Chúa Giêsu Kitô . Ngạc nhiên thay cho sự cứng đầu cứng cổ của con người trước tình yêu bao dung của Thiên Chúa.

Điều ấy ngụ ý nói, dụ ngôn này liên quan đến việc người Do Thái khước từ Chúa Giêsu: “Sau cùng chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: Họ sẽ kính nể con trai mình. Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: Đứa con thừa tự kia rồi, nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó. Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. (Mt 21, 37-39) Thật không thể hiểu nổi : Chúa Giêsu Kitô “Đấng Mêsia”, Đấng mà người Do thái mong đợi đến cứu dộ trần gian. Vậy mà khi Người đến, họ lại khước từ.

Khi tôi ở Đất Thánh, người ta có phát cho tôi một tờ hướng dẫn du lịch, trong đó có in thông tin về những người Do Thái nổi tiếng nhất trong lịch sử Do thái: từ Maisen, Giêđêôn và Giôsuê đến Ben Guriôn, người sáng lập Nhà nước Israel. Tuy nhiên, lại không có một chút thông tin nào về Chúa Giêsu. Dù Chúa Giêsu là người nổi tiếng nhất trong lịch sử Do thái : dầu đã chết cách đây gần 2000 năm, nhưng hôm nay cả thế giới biết đến.

Theo dòng thời gian những bậc vĩ nhân ấy luôn được tôn trọng nhưng không còn được yêu nữa. Ngày nay, người ta không thích Cervantê hay Michel Angelô. Trái lại, Chúa Giêsu là người được yêu thích nhất trong lịch sử. Trên thế giới có hàng ngàn người nam cũng như nữ đã hiến dâng mình cho Chúa. Có những người đã đổ máu đào vì Chúa, một số khác sống từng ngày cho Chúa.

Chúa Giêsu là người có ảnh hưởng nhất trong lịch sử. Các giá trị đạo đức có hiệu lực ở mọi nơi đều có nguồn gốc Kitô giáo. Không chỉ vậy, mà còn hơn thế nữa, ngày nay Chúa Giêsu rất gần với thời đại chúng ta, ngay cả những người Do Thái, (“người anh cả của chúng ta trong đức tin”, nói theo kiểu Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II). Chúng ta hãy cầu xin Chúa cách riêng cho người Do Thái đã hoán cải theo Chúa Kitô, những nhân vật vĩ đại này sẽ có lợi cho toàn thể thế giới.

Qua dụ ngôn, Chúa Giêsu diễn tả tương quan giữa Thiên Chúa với người Do thái, đồng thời phác họa lịch sử tương quan của Thiên Chúa với toàn thể nhân loại chúng ta. Chúng ta có thể trách cứ dân Israel hay cha ông họ là những tá điền sát nhân, vì chẳng những từ chối tình yêu thương của Thiên Chúa mà còn giết hại chính Con Một Ngài. Coi chừng câu nói : “Đứa con thừa tự kia rồi, nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó” (Mt 21,38) lại là của chính chúng ta. Bởi lẽ, ngày hôm nay chúng ta phải nói rằng Chúa Giêsu đã “bị quăng ra ngoài vườn nho,” bị quăng ra ngoài bởi những người xưng mình là Kitô hữu, hay là có khi phản Kitô hữu. Những lời nói của những tá điền vườn nho dội lên không bằng lời thì cũng ít nhất bằng những việc làm trong xã hội tục hóa ngày nay. Nhân loại tục hóa muốn làm người thừa tự, làm ông chủ.

Chúng ta tự hỏi: Tôi đã chuẩn bị thế nào để Chúa Kitô sống trong tôi? Tôi đáp trả tình yêu vô biên của Chúa dành cho tôi bằng cách nào? Tôi đã tình cờ quăng Người ra ngoài nhà tôi, ngoài sự sống của tôi; nghĩa là tôi đã quên và không biết Chúa Kitô chăng?

Thiên Chúa vẫn một lòng trung tín. Tình yêu của Ngài mạnh hơn tội lỗi và sự bất trung của con người. Ngài tiếp tục sai chính Con Một Ngài đến trao nộp vì chúng ta để bảo đảm cho tới cùng tình yêu trao ban cứu độ thế gian.

Lịch sử nhân loại được hoàn tất nhờ cái chết trên Thập giá. Nhờ cái chết, Chúa Giêsu đã tiêu diệt sự dữ. Nhờ phục sinh, Thiên Chúa đã nâng con người lên bằng sức mạnh của tình yêu, Người đã tiêu diệt hận thù. “Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc ” (Mt 21, 42), đền thờ Thiên Chúa được phục hồi. Vườn nho trở nên Vương Quốc của Giao Ước Mới, vì Nước Trời không bị phá hủy, từ nay “ Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông để trao cho dân tộc khác biết làm cho trổ sinh hoa trái” (Mt 21, 43).

Ông chủ vườn nho nói : “Chúng sẽ nễ con Ta” (Mt 21, 37). Giờ đây, Cha trên trời sắp sai Con của Người đến với chúng ta trong Bí tích Mình và Máu Người. Ta có hiểu sự cao trọng lúc này không? Ta có sẵn sàng đón tiếp Người với sự sùng kính mà Chúa Cha mong đợi không?

Hôm nay chúng ta đọc lại lịch sử Dân Chúa chọn để lên án sự loại bỏ Đức Kitô do Chúa Cha sai đến. Nhưng cũng ý thức về sự khốn cùng của chúng ta khi loại bỏ “viên đá góc”, lúc chúng ta có ý xây dựng thế giới này theo tiêu chí của chúng ta, tự coi mình là những ông chủ vườn nho của Chúa.

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, tình thương Chúa thật là cao cả, vượt xa mọi công trạng và ước muốn của con người, xin rộng tình tha thứ những lỗi lầm cắt rứt lương tâm chúng con, và thương ban những ơn trọng đại, lòng chúng con chẳng dám mơ tưởng bao giờ” (Lời nguyện Nhập lễ). Amen. 
 
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

LƯƠNG TÂM
[Niệm khúc Mt 21:33-44]

Một đời ngang ngược, ngược ngang
Ác nhân dạ thú, lòng lang, tâm tà
Coi người khác chẳng là gì
Ngông nghênh, tự phụ, tưởng ta nhất đời
Không kiêng nể bất kỳ ai
Dù xa lạ hoặc là người thân quen
Chỉ là một chuyện nhỏ nhen
Cũng không ngại xử đốn hèn với nhau
Con tim thiếu máu thương yêu
Lọc lừa, xảo trá, đủ điều gian ngoa
Người đời còn chẳng bỏ qua
Chúa Trời chí thánh thứ tha sao đành?
Luật trời Nhân Quả rành rành
Ác giả ác báo, phân minh rạch ròi
Cái Nhân mình đã gieo rồi
Có ngày thành Quả hẳn hoi thôi mà
Ai rơi trúng Đá Giêsu
Tan xương, nát thịt, có gì lạ đâu!



Là con người, ai cũng có lương tâm – giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về nội dung, tức là khác nhau về chất lượng TỐT hay XẤU. Để phân biệt, người ta gọi là Thiện Tâm và Tà Tâm (4 mẫu tự T).
 
Lương tâm là khả năng tự giác của con người, có thể tự giám sát mọi động thái, biết khó với chính mình chứ không khó với người khác, luôn ý thức về nghĩa vụ và trách nhiệm với chính mình, với xã hội, Giáo hội và tha nhân.
 
“Tâm phẫn xí tắc bất đắc kỳ chính”. Sự tức giận khiến người ta làm điều xấu, thế nên phải biết “tu thân” trước. Tu thân là sửa mình, trước hết là làm cho lòng mình ngay thẳng: “Sở vị tu thân tại chính kỳ tâm giả”. Thánh Phaolô nói: “Anh em nổi nóng ư? ĐỪNG PHẠM TỘI: chớ để mặt trời lặn mà cơn giận vẫn còn” (Ep 4:26).
 
Lương tâm ngay chính và trong sạch rất quan trọng. Kinh Thánh cho biết: “Phúc thay kẻ không ăn nói lỡ lầm, và không phải khổ vì hối hận. Phúc thay ai KHÔNG bị lương tâm cắn rứt, và kẻ không rơi vào thất vọng” (Hc 14:1-2). Đó là người có lương tâm tốt, còn người có lương tâm không tốt thì tự đày đọa mình, như sách Khôn Ngoan cho biết: “Kẻ gian ác tự đưa ra bằng chứng để lên án chính mình là hèn hạ: bị LƯƠNG TÂM DÀY VÒ, nó luôn cảm thấy mình khổ sở” (Kn 17:11).
 
Ngày nay, người ta có kiểu nói “chí công vô tư”. Đây là câu nói hay, nhưng nó lại hóa dở bởi vì đó chỉ là “khẩu hiệu” chứ không được thực hành đúng mức. Nhà toán học Albert Einstein nói: “Đừng làm gì trái với lương tâm, ngay cả khi chính quyền yêu cầu bạn”. Tại sao? Đây là lý do: “Bạn không chỉ phải chịu trách nhiệm với những gì mình nói, mà cả những gì mình không nói (Martin Luther).
 
Cuộc đời luôn có những điều tất yếu. Và chúng ta thường nghe nói về luật “Nhân – Quả”. Nhân Quả là một phạm trù đề cập mối liên hệ nguồn gốc tất yếu của các hiện tượng, trong đó hiện tượng này (nguyên nhân) sản sinh ra hiện tượng khác (kết quả hoặc hậu quả). Người Việt cũng có khái niệm Nhân Quả khi nói: “Ở hiền gặp lành” (tích cực), “gieo gió gặt bão” (tiêu cực), hoặc “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”,... Người Anh cũng có cách nói tương tự: “You reap what you sow – Người ta gặt những gì mình gieo”. Có lẽ cũng có thể so sánh luật Nhân Quả tương tự loại vũ khí Boomerang của thổ dân Úc – loại vũ khí này cứ được ném đi rồi nó lại quay về nơi xuất phát. Còn người Việt có cách nói là “gậy ông đập lưng ông”.
 
Trong cuộc sống đời thường, nguyên lý Nhân Quả diễn ra theo quá trình mà “phần biết” và “phần được biết” chỉ là sự phân lập từ một tổng thể là “cái biết”, cho nên hiện tượng nó tạo ra sẽ được gọi là “hiện tượng nội sinh” – một hiện tượng mà Phật học gọi là “nghiệp” hoặc “nghiệp chướng” (karma). Theo Phật giáo, hiện tượng này không do một đấng quyền năng tối cao hay một thế lực siêu nhiên nào chi phối, nên “nhân quả” được xem là “nguyên lý quan trọng nhất” của đời sống, khi các vấn đề của đời sống được tìm hiểu từ bản chất của nó.
 
Với kinh nghiệm sống, chắc hẳn không ai lạ gì với cách nói: “Ác giả ác báo”. Đó là cách nói rút gọn của câu ngạn ngữ Trung Hoa: “Ác giả ác báo, thiện giả thiện lai”. “Ác giả” là người xấu, việc ác; “ác báo” là điều ác đáp lại. “Thiện giả” là người tốt, việc tốt; “thiện lai” là điều lành đáp lại. “Ác giả ác báo” nghĩa là người làm việc ác thì gặp điều ác báo lại, hoặc việc ác này sẽ bị việc ác khác báo lại – thường gọi là “quả báo”. Câu này nêu lên sự ảnh hưởng tương tác của hành động, ngụ ý khuyên người ta chớ làm việc ác để tránh điều ác, và nên ăn ở hiền lành để gặp sự lành: “Ở hiền gặp lành”. Người Tây phương có một câu nói theo tinh thần của Kinh Thánh: “Kẻ nào đào hố bẫy ai thì kẻ đó sẽ rơi xuống hố”.
 
Tuy nhiên, đôi khi chúng ta thấy có những trường hợp có vẻ nghịch lý, như sách Giảng Viên cho biết: “Người công chính thì gặp phải những chuyện như thể họ đã làm điều gian ác, trong khi người gian ác lại gặp được những chuyện như thể họ đã làm điều ngay chính. Đó cũng là một chuyện phù vân!” (Gv 8:14). Thực tế chúng ta cũng đã và đang thấy như vậy. Và chẳng cần nhìn đâu xa, cụ thể và rõ ràng nhất là Đức Kitô Giêsu. Ngài là Đấng Thánh thế mà lại bị coi như phường trộm cướp để rồi bị giết chết thê thảm.
 
Thế nhưng Chúa Giêsu vẫn tha thứ, và Ngài nói gì với chúng ta? Ngài khuyến cáo chúng ta phải sống “nhân từ” (Lc 6:36) và cố gắng “hoàn thiện” (Mt 5:48), dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Tuy đó là hai điều nhưng cũng chỉ là một: NÊN THÁNH. Thương thì Tha – Tha Thứ thì Thành Thánh. Điều này có thể coi là dạng “luật nhân quả” theo tâm linh.
 
Tin Mừng hôm nay nói về công việc làm vườn nho, với những tá điền ác tâm. Trình thuật Is 5:1-7 là “Bài Ca Vườn Nho”, một bài ca ngắn mô tả vườn nho nhưng có những ca từ súc tích như sau:
 
Tôi xin hát tặng bạn thân tôi, bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.
Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.
Anh ra tay cuốc đất nhặt đá, giống nho quý đem trồng,
Giữa vườn anh xây một vọng gác, rồi khoét bồn đạp nho.
Anh những mong nó sinh trái tốt, nó lại sinh nho dại.
Vậy bây giờ, dân Giêrusalem và người Giuđa hỡi,
Xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.
Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà tôi đã chẳng làm?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?
Vậy bây giờ, tôi cho các người biết tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi:
Hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang, bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.
 
Công việc nhà nông phải cẩn thận chọn giống để có thể hy vọng cây lành, trái ngọt, nhờ vậy mà vụ mùa bội thu. Người gieo trồng luôn mong muốn điều tốt, thế mà điều xấu lại xảy ra với họ. Người Việt không xa lạ gì với nông nghiệp, nông dân luôn muốn lúa và hoa màu tốt tươi đạt năng suất, hy vọng một vụ mùa thu hoạch cao, thế mà có khi mùa màng lại thất bát, thậm chí có khi bị trắng tay. Tương tự, có lần Chúa Giêsu cũng đã kể dụ ngôn “lúa và cỏ lùng” (Mt 13:24-30). Tác giả “Bài Ca Vườn Nho” kể cho người bạn thân nghe biết về vườn nho của mình. Tác giả (tức là chủ nhân) muốn có nho tốt mà lại chỉ thấy nho dại. Thất vọng ê chề, chủ nhân đành phải chặt phá hàng giậu cho “vườn bị tan hoang” và đập đổ tường cho “vườn bị giày xéo”.
 
Chúa Giêsu ví Nước Trời với nhiều thứ, một trong những cách ví von Ngài đưa ra là hình ảnh “vườn nho”. Thánh Vịnh gia cho biết: “Gốc nho này, Chúa bứng từ Ai-cập, đuổi chư dân, lấy chỗ mà trồng” (Tv 80:9). Vì là giống tốt nên “bóng um tùm phủ xanh đầu núi, cành sum sê rợp bá hương thần, nhánh vươn dài tới phía đại dương, chồi mọc xa đến tận miền Sông Cả” (Tv 80:12). Nhưng rồi có điều khác thường bất ngờ xảy ra nên Thánh Vịnh gia thắc mắc: “Tường rào nó, vậy sao Ngài phá đổ? Khách qua đường mặc sức hái mà ăn! Heo rừng vào phá phách, dã thú gặm tan hoang” (Tv 80:13-14).
 
Thật thê thảm khi nhìn cảnh vườn hoang, nhà trống. Buồn lắm. Càng buồn hơn vì đó không là lỗi của mình, không là lỗi của chủ nhân bất cẩn hoặc bỏ mặc, chắc chắn là do kẻ xấu bụng, ác ý. Những kẻ xấu xa đó lại chính là chúng ta, những tội nhân đã làm hư hại Vườn Nho của Thiên Chúa. Nhưng mặc lấy tâm tình yêu thương của Đấng giàu lòng thương xót, Thánh Vịnh gia vẫn chân thành và tha thiết cầu xin: “Lạy Chúa Tể càn khôn, xin TRỞ LẠI, tự cõi trời, xin NGÓ XUỐNG mà xem, xin Ngài THĂM NOM vườn nho cũ, BẢO VỆ cây tay hữu Chúa đã trồng, và chồi non được Ngài ban sức mạnh” (Tv 80:15-16).
 
Và không chỉ có như vậy, Thánh Vịnh gia còn đại diện cho cả nhân loại mà thề hứa trước Tôn Nhan Thiên Chúa: “Chúng con nguyền CHẲNG xa Chúa nữa đâu, cúi xin Ngài BAN cho được sống, để chúng con xưng tụng danh Ngài. Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn, xin PHỤC HỒI chúng con, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời để chúng con được ơn cứu độ” (Tv 80:19-20). Và rồi Thiên Chúa đã thương xót mà bỏ qua tất cả, để chúng ta lại được làm con cái Ngài và được thừa kế gia nghiệp của Ngài. Quả thật, tội nhân chúng ta còn diễm phúc lắm! Vậy chúng ta phải làm gì để tạ ơn Ngài? Đó là điều mỗi chúng ta phải tự trả lời cho rạch ròi và dứt khoát.
 
Vì ngang ngược mà NÔNG NỔI, vì nông nổi mà hóa NÔNG NỖI. Và thật đáng sợ khi đọc câu này: “Tai hoạ thảm hại nhất trong tất cả những gì xảy ra dưới ánh mặt trời là hết mọi người đều chịu chung một SỐ PHẬN NHƯ NHAU. Cũng vì thế mà lòng dạ con cái loài người ĐẦY những điều gian ác, tâm địa luôn ẤP Ủ chuyện điên rồ bao lâu còn sống trên trần gian, để rốt cuộc rơi vào CÕI CHẾT. Thế nhưng chỉ những ai còn sống trong cõi dương gian mới có hy vọng mà thôi, vì CON CHÓ SỐNG thì hơn CON SƯ TỬ CHẾT” (Gv 9:3-4).
 
Tuy nhiên, đừng run sợ mà bạt vía kinh hồn, vì Thiên Chúa nhân hiền, không chấp lách chi đâu, chỉ cần chúng ta biết CHÂN THÀNH NHẬN LỖI thì Ngài sẵn sàng rộng lượng thứ tha ngay. Thánh Phaolô cũng chân thành động viên: “Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Kitô Giêsu” (Pl 4:6-7). Ôi, thế thì còn gì bằng, chả lo sợ chi nữa. Thiên Chúa là thế đấy! Thánh Clara cũng đã từng nhắn nhủ các nữ tu của bà điều này: “Đừng sợ! Hãy tín thác vào Chúa Giêsu!”. Thế nhưng cũng đừng vội thấy vậy mà ỷ lại kẻo khốn hơn trước, không nghe lời Chúa sẽ bị phạt “gấp bảy lần vì tội lỗi” (Lv 26:18, 21, 24, 28). Ỷ lại hoặc ảo tưởng là chết chắc!
 
Chưa thể dừng lại, chưa thể an tâm, Thánh Phaolô còn dặn dò thêm: “Ngoài ra, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, xin anh em hãy để ý. Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em” (Pl 4:8-9). Hai cụm từ “hãy để ý” và “hãy đem ra thực hành” là hai mệnh lệnh rất quan trọng. Các mệnh lệnh đó phải được nhận thức và ghi nhớ nằm lòng. Nghe ngắn gọn và đơn giản nhưng lại không dễ dàng thực hiện!
 
Tin Mừng hôm nay là trình thuật Mt 21:33-43, đề cập dụ ngôn “Những Tá Điền Sát Nhân” (tương đương Mc 12:1-12 và Lc 20:9-19). Một câu chuyện rất thực tế, đồng thời cũng liên quan lòng đố kỵ, ganh tị và ghen ghét. Tục ngữ Việt Nam có câu: “Con gà tức nhau tiếng gáy”. Đó là tình trạng đố kỵ và ghen ghét. Thật đáng quan ngại!
 
Rồi một ngày kia, Chúa Giêsu kể một dụ ngôn khác về những ác nhân, những kẻ lòng lang dạ thú. Ngài ôn tồn: Có gia chủ kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: Chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng chúng sẽ nể người con đó. Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con thì bảo nhau: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!”. Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi.
 
Nói xong, Ngài điềm nhiên chất vấn họ về phản ứng của chủ vườn nho đối với bọn tá điền kia. Họ đồng thanh: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông”. Chắc hẳn ai cũng sẽ phản ứng như họ, nếu được hỏi. Có lẽ lúc đó Đức Giêsu cười và gật gù vì thấy họ nói đúng, nhưng rồi Ngài chất vấn tiếp: “Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta”. Ngài biết họ là những kinh sư và thầy thông luật, thuộc Cựu Ước vanh vách, dẫn chứng câu đoạn rất rạch ròi, thế nên Ngài “nhắc khéo” họ về Thánh Vịnh: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ, lại trở nên đá tảng góc tường” (Tv 118:22). Họ bị “cà khịa” thế mà vẫn tỉnh bơ. Thường thì những kẻ ác tâm vẫn “tự tin” thế đấy!
 
Sau đó, Chúa Giêsu kết luận: “Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi, không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi” (Mt 21:43). Đó cũng là lời Đức Giêsu Kitô đang “nhắc khéo” mỗi chúng ta về cách hành xử với Thiên Chúa và với tha nhân, đặc biệt là những người “yếu thế” hơn mình, về cả vật chất lẫn tinh thần. “Đá Tảng” đó là vật gì hoặc người nào? Không còn ai trồng khoai đất này, đó chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết để cứu độ chúng ta, mà chính tay chúng ta cũng nhúng chàm, mỗi chúng ta cũng là thủ phạm đã giết Con Thiên Chúa. Chúng ta không trực tiếp đóng đinh Chúa Giêsu, nhưng chúng ta trực tiếp sát hại Ngài khi chúng ta “giết” tha nhân bằng nhiều loại đinh nhọn và sắc bén: Lời nói, ánh mắt, cử chỉ, thái độ, hành động,... Vâng, sát nhân không ồn ào, không vũ khí.
 
Và một lần nữa, hôm nay chính Chúa Giêsu lại tiếp tục cảnh báo mỗi chúng ta: “Ai ngã xuống ĐÁ này, kẻ ấy sẽ tan xương; ĐÁ này rơi trúng ai sẽ làm người ấy nát thịt” (Mt 21:44). Ôi, thật đáng sợ biết bao! Đúng là đáng lưu tâm, bởi vì Chúa Giêsu cũng đã cảnh cáo: “Nếu KHÔNG sám hối thì sẽ CHẾT hết” (Lc 13:3). Tất cả chúng ta, không ngoại trừ ai, đều là tội nhân, vấn đề hơn thua nhau chỉ là biết nhận lỗi và có sám hối hay không.
 
Thông thường, các tư tưởng lớn sẽ có lúc “gặp nhau”. Các hiền triết cũng có quan niệm giống nhau về khái niệm “ác giả, ác báo”. Đó là một dạng ý thức hệ. Khổng Tử nói: “Vi thiện giả, thiên báo chi dĩ phúc; vi bất thiện giả, thiên báo chi dĩ họa” (Người làm điều tốt lành thì trời lấy phúc báo đáp lại người đó, kẻ làm điều không tốt lành thì trời lấy họa báo đáp lại kẻ đó). Còn Trang Tử nhận định: “Nhất nhật bất niệm thiện, chư ác tự giai khởi” (Nếu một ngày không nghĩ đến điều thiện, mọi điều ác sẽ tự dấy lên). Trong sách “Minh Tâm Bửu Giám” có ghi câu này: “Tích thiện phùng thiện, tích ác phùng ác” (Làm việc thiện sẽ được điều tốt, làm việc ác sẽ gặp điều xấu). Là hiền triết nhưng họ cũng chỉ là phàm nhân, thế mà họ vẫn có thể nhận thức độc đáo như vậy, tư tưởng của họ trất gần gũi với giáo huấn của Đức Kitô – Chúa chúng ta, thế thì họ đúng là thánh nhân rồi, thật đáng khâm phục và đáng để chúng ta noi gương, không thể phủ nhận sự thật minh nhiên này!
 
Lạy Thiên Chúa, xin giúp con biết chân nhận mình là kẻ xấu để không ảo tưởng, vì chính Chúa Giêsu đã bảo vậy (Lc 11:13), nhờ đó mà con biết mở mắt-đức-tin to ra để có thể nhìn thấy cái-xà-tội-lỗi của mình chứ không nhìn thấy cái rác nơi tha nhân. Xin giúp con biết tích đức chứ không tích ác để hoàn thiện từng giây phút cho đúng Tôn Ý Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.
 
TRẦM THIÊN THU
 Trở về
Các bài viết khác:
ĐỒNG LƯƠNG XỨNG ĐÁNG (19/09 21:58:57 PM)