Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 22 tháng 3 năm 2017

 Mùa Vọng - Mùa Giáng Sinh
(22/12/2016 19:57 PM)
Chia sẻ tin:
CÁI NÔI CỦA CHÚA

 

Phúc Âm theo Thánh Luca đã chép chi tiết việc Đức Giêsu giáng sinh. Tuy nhiên, Phúc Âm không cho chúng ta biết tấm lòng của ông Giuse thương yêu, chăm sóc, chở che, bảo bọc cho bà Maria và Chúa Hài Đồng như thế nào. Bởi vậy, tiến sĩ Thần học Ralph F. Wilson (mục sư người Mỹ) với tài văn chương của mình, đã viết truyện ngắn Cái Nôi (The Cradle), dài 1.017 từ, và tôi hoan hỷ chuyển ngữ truyện ngắn này của Wilson để mùa Giáng Sinh năm nay chúng ta cùng hướng lòng kính ngưỡng về Đức Thánh Cả Giuse thành Nadarét ( Huệ Khải ).

Họ rời nhà mình, cái nôi mới tinh treo thòng xuống từ hàng rui trên mái vẫn đong đưa. Từng đêm lại từng đêm mùi gỗ mới xẻ thơm lừng gian phòng khi Giuse nhẫn nại đóng cái nôi nhỏ, dùng những cưa đục quen thuộc mà ông thường rời tay vào lúc hoàng hôn.

Giờ đây Giuse lau những giọt lệ trên má Maria và đóng lại cánh cửa sau lưng họ. Khi buộc chặt hành lý trên lưng lừa, ông bảo bà: “Sẽ ổn thôi.”

“Anh Giuse, mình không thể đợi thêm vài hôm sao? Em bé có thể ra đời bất kỳ lúc nào.” Bà chẳng muốn rời nhà. Không muốn đi lúc này.

“Chúng ta đã đợi em bé đủ lâu rồi.” Ông đã sẵn sàng lên đường. “Chúng ta phải đi hôm nay bằng không anh sẽ bị bắt vì không có mặt ở Bêlem để kiểm tra dân số.”

“Anh Giuse, ít ra cũng mang theo cái nôi.” Bà nài nỉ. “Em muốn con có món gì đó xinh xắn.”

“Không được. Phải bỏ nó lại. Sau này con sẽ nằm trong đó, chẳng lâu đâu.”

“Đi nào, lừa!” Ông quát, quất mạnh vào mông con vật để thúc nó bước đi. Con vật miễn cưỡng theo lệnh. Một tay Giuse dắt lừa, tay kia đỡ lấy Maria giữ thăng bằng cho bà khi chầm chậm đi xuống triền dốc. Cao cao trên kia, trong ngôi nhà của họ, cái nôi không còn đong đưa nữa.

Năm ngày sau, và sau chín mươi dặm dài nhọc nhằn rã rời xương cốt, Giuse soát xét kỹ cái chuồng nhỏ mà hai ông bà đang tạm trú bên ngoài thành Bêlem đông đúc. Maria sắp tới lúc sinh con. Ông cẩn thận giữ cho ngọn đèn không bén lửa sang đám rơm khô cũ. Cuối cùng ông dọn được giường cho em bé là cái máng ăn bằng đá cũ kỹ đục vào vách hang đá vôi dùng nhốt gia súc. Ông vói vào trong vét sạch mớ rơm vụn nát cuối cùng trên đáy máng ẩm ướt. Ông lót trong lòng máng một bó cỏ khô còn mới, rồi lấy tấm chăn gấp lại phủ lên trên để ngăn đám gia súc tới gần.

Đã quá nửa đêm khi Maria xong tất việc rửa sạch và quấn tã cho em bé mới sinh. Giờ đây bà nhẹ nhàng bế hài nhi đặt vào giường mới. Giuse quàng cánh tay lên hai bờ vai bà khi cả hai chăm chăm nhìn hài nhi say ngủ.

Maria chạm vào những ngón tay tí xíu. “Cái nôi anh bỏ nhiều thời gian làm giá mà có ở đây lúc này thì thật hay, anh Giuse à.” Bà ngước nhìn nóc hang thấp. “Lẽ ra anh có thể treo nó chỗ nào đó trong này. Như em biết, chẳng hài nhi nào lại có được cái nôi giống như thế. Cái nôi đó xứng đáng cho một vương tử.”

Giuse cười tươi và nói: “Đâu phải đứa trẻ nào cũng có bố làm thợ mộc.” Nhưng rồi ông tự hỏi. Tại sao bé Giêsu không thể ở nhà để được nằm trong cái nôi ấy? Tại sao hài nhi đặc biệt này lại phải chào đời trong cái chuồng gia súc hôi hám? Mái nhà quê mùa trên đồi của tay thợ mộc cũng đủ tệ lắm rồi. Cớ sao phải ở đây? Cớ sao lại là Bêlem?

Câu trả lời chẳng lâu lắc gì đang đến. Một chú nhỏ trộng tuổi thò đầu vào cửa, làm hai ông bà giật nảy mình. “Có em bé nào ở đây không?” Chú lẩm bẩm theo kiểu biết mình có lỗi. Rồi chú thấy hài nhi. Maria bế con lên, giấu khỏi đôi mắt kẻ lạ. Khuôn mặt nọ biến mất.

Ánh mắt Maria phản ánh nỗi âu lo của Giuse. Ông sãi bước tới cửa hang. Ông nghe được tiếng gọi từ xa: “Ở đằng này nè! Giếch (Jake) tìm thấy hài đồng rồi.” Trong bóng đêm, Giuse nhận ra lố nhố những dáng người đang tiến về phía ông. Ông nắm chặt chiếc gậy gỗ cứng rắn và cương quyết đứng chắn ngay cửa hang.

Khi họ tới gần, ông nhận ra đó là những mục đồng. Giuse xiết chặt chiếc gậy. Mục đồng lớn tuổi nhất ngập ngừng nói: “Chúng tôi có thể vào trong không? Chúng tôi … a… tới xem Kitô Hài Đồng.”

Giuse liếc nhìn Maria. Ông cảm thấy như có con kiến bò dọc theo xương sống. Việc này vượt quá sự tình cờ. Tất cả chuỗi sự kiện kỳ diệu đã vượt xa khỏi sự ngẫu nhiên. Ông gật đầu và bước lùi về phía máng cỏ. “Được, vào đi. Mời mọi người.”

Nhóm mục đồng len vào hang chật hẹp. Chú nhỏ nhất xô con lừa qua một bên để nhìn rõ hơn. Họ quỳ xuống. “Vinh danh Chúa!” Mục đồng cao tuổi rất mực kính cẩn thốt lên.

Một người khác kinh sợ thì thào: “Y hệt như thiên thần mách bảo tụi mình. Thiên thần bảo: Nghe này! Ta mang niềm vui tuôn tràn như nước lũ tới cho các ngươi, và cũng cho tất cả mọi người.”

Người cao tuổi nói chen vào, dâng trào cảm xúc: “Tưởng tượng xem! Một thiên thần… nói chuyện với chúng ta.” Ông nói thêm: “Chẳng có kẻ trịch thượng hợm mình nào trong thành này chịu hạ mình trò chuyện với lũ mục đồng chúng ta. Nhưng thiên thần đã… Và hài đồng ở ngay đây trong máng cỏ để cho chúng ta có thể tới chiêm ngưỡng.” Những dòng nước mắt tuôn dần xuống gương mặt dãi dầu sương gió của lão.

Giuse nhìn lão không chớp mắt. Sau cùng ông hỏi: “Làm sao các người tìm được chúng tôi?”

Chú bé lúc nãy thò đầu vào hang trước tiên liền đáp: “Thiên thần bảo: Được sinh ra cho các ngươi…”

“Vâng, cho chúng ta!” Ông lão mặt sáng bừng không thể tự kềm chế.

Chú bé thong thả nói, như thể để nhớ chính xác từng lời từng chữ: “Được sinh ra cho các ngươi hôm nay trong thành này của Đavít một Đấng Cứu Thế.”

Chú bé nhất cắt ngang: “Là nơi đây − Bêlem − nơi sinh của Đavít. Ông biết đấy, vua Đavít cũng là một mục đồng.”

Cậu trộng tuổi hơn tiếp lời: “… một Đấng Cứu Thế, là Chúa Kitô.”

Người cao tuổi chỉ tay về phía hài nhi: “Đấng Kitô, Đấng Cứu Độ… Đây là Đấng ấy!”

Một thanh niên nối lời: “Thiên thần nói rất cụ thể: Và đây là dấu hiệu cho các ngươi. Các người sẽ tìm thấy một hài nhi được bọc tã, nằm trong máng cỏ.” Anh chàng cười. “Làm sao chúng tôi lại không tìm thấy chứ? Chúng tôi cứ việc chạy vào thành và soát xét từng chuồng gia súc cho tới khi tìm thấy ông bà… tìm thấy hài đồng.” Ngừng một chút, anh ta hỏi: “Ông bà biết ở Bêlem này có bao nhiêu trẻ mới sinh nằm trong máng ăn gia súc không?”

Giuse cười thầm. Chuyện là thế đó. Chính Cha trên trời đã chọn giường cho con Ngài. Một cái nôi đặc biệt. Một dấu hiệu cho những mục đồng thô lậu chất phác này thấy rằng Chúa cũng quan phòng tới họ nữa.

Giuse xiết tay Maria, thật chặt.

Nguyên tác
: Ralph F. Wilson
Chuyển ngữ: Huệ Khải
 Trở về
Các bài viết khác:
NIỆM KHÚC GIÁNG SINH (24/12 19:42:58 PM)
CHIÊN GIÁNG SINH (22/12 20:56:26 PM)
TÂM SỰ VỀ NOEL (22/12 19:24:50 PM)
TUÂN PHỤC (14/12 19:14:42 PM)
Các Thiên Thần là ai? (14/12 03:01:26 AM)