Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 23 tháng 5 năm 2017

 MÙA CHAY - TUẦN THÁNH
(03/03/2017 20:27 PM)
Chia sẻ tin:
BIỆT DƯỢC THA THỨ
 
Tại sao nên tha thứ? Đơn giản là tự giải thoát, để cho “nhẹ lòng”. Không tha thứ là tự làm khổ chính mình mà thôi! Vả lại, Chúa Giêsu đã khẳng định rõ ràng: “Nếu anh em tha lỗi cho người ta thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em” (Mt 6:14-15; Mc 11:25-26; Lc 6:34). Điều đó chứng tỏ sự tha thứ cực kỳ quan trọng.
http://4.bp.blogspot.com/-b56OrbXHKrI/VGG05bKCqSI/AAAAAAABNvg/KIq-Fyv3oGU/s1600/2.jpg 
Nhân vô thập toàn. Nghĩa là không ai vô tội, ngay cả người ngay chính cũng sai lầm mỗi ngày 7 lần. Mình có lỗi thì luôn mong người khác tha thứ, vậy người khác lầm lỗi thì sao mình không tha thứ? Đó là ích kỷ, cần sự công bằng. Vì thế, tha thứ rất cần: “Chính lúc thứ tha là khi được tha thứ” (Thánh Phanxicô Assisi). Chính Chúa Giêsu đã nhấn mạnh: “Tôi không bảo tha thứ bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18:22). Thật vậy, “dù người khác xúc phạm bạn một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói: ‘Tôi hối hận’, thì bạn cũng phải tha cho họ” (Lc 17:4). Khó quá! Nhưng “khó” không phải là “không thể”, mà phải làm, không thể nói suông, vì đó là luật-yêu-thương của Thiên Chúa!
 
Mắt là máy chụp hình, tai là máy ghi âm, miệng là máy phát thanh. Mỗi ngày chúng ta “ghi nhận” biết bao thứ, không lỗi này cũng lỗi nọ. Đó là chưa kể tới hành động của tay và chân, nhất là bộ óc!
 
BÀI HỌC THA THỨ
 
Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, vợ con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại,… Con phải làm sao để rũ bỏ được oán hờn và thù ghét đây?”. Sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ”. Vài hôm sau, đệ tử trở lại: “Con đã tha thứ cho họ sư phụ ạ. Nhẹ cả người! Coi như xong”. Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra và thương yêu họ”. Đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương họ thì... Thôi được, con sẽ làm”.
 
Một tuần sau, đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình. Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy”.
 
Lần sau đệ tử trở lại, tin rằng mình đã học xong bài vở. Đệ tử hớn hở thưa rằng mình đã ghi ơn hết mọi người vì nhờ họ mà anh đã học được sự tha thứ! Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ?”.
 
Tha thứ thì phải bỏ qua, không được nhắc lại: “Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước” (Is 43:18). Thiên Chúa đã ban ơn cho chúng ta, chúng ta khoái chí tạ ơn ngay lúc đó, nhưng đa số lại bội nghĩa vong ân: Mười người được khỏi bệnh, nhưng chỉ có một người trở lại tạ ơn, mà người đó lại là người ngoại (x. Lc 17:11-19). Hành động tạ ơn cũng nên được lưu ý, vì có thể chính việc tạ ơn của chúng ta là muốn đề cao mình chứ chưa hẳn thật lòng tạ ơn vì Chúa. Nếu vậy thì thật nguy hiểm!
 
Không chỉ đôi ba lần mà hằng ngày chúng ta còn “làm cho Chúa cực khổ vì lầm lỗi của chúng ta, làm cho Chúa chán chường vì tội ác chúng ta phạm” (Is 43:24). Thế nhưng Chúa vẫn nhân từ: “Vì danh dự của Ta, Ta sẽ xoá bỏ các tội phản nghịch của ngươi, và không còn nhớ đến lỗi lầm của ngươi nữa” (Is 43:25). Còn gì hạnh phúc hơn?
 
Một chuỗi hệ lụy nối tiếp như điều kiện “ắt có và đủ”: Có yêu thương mới khả dĩ tha thứ, có tha thứ mới khả dĩ được thứ tha, và có tha thứ mới khả dĩ quan tâm người khác. Thật vậy: “Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ: trong ngày hoạn nạn, sẽ được Chúa cứu nguy” (Tv 41:2). Chúa quá nhân hậu và đại lượng, Ngài không chỉ “bảo vệ và giữ gìn mạng sống”, mà còn “ban cho hạnh phúc trên đời, không trao cho địch thù hung hãn” và “chăm nom khi liệt giường liệt chiếu, lúc bệnh hoạn, lại chữa cho lành” (Tv 41:3-4). Đó là Tình yêu bao la của Chúa, là Lòng Thương Xót sâu thẳm của Chúa. Chúng ta không là gì đối với Chúa, nhưng thật may mắn vì Ngài vẫn quan tâm chăm sóc “như con ngươi trong mắt Ngài” (Tv 17:8). Đừng mặc cảm, đừng lảng tránh, Chúa rất bình dân, hãy mau đến thân thưa với Ngài: “Lạy Chúa, xin thương xót và chữa lành con, quả thật con đắc tội với Ngài” (Tv 41:5) và hãnh diện tung hô: “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ítraen, từ muôn thuở cho đến muôn đời. Amen” (Tv 41:14).
 
Bảo đảm Ngài sẽ chạnh lòng, chính Ngài đã hứa và Ngài sẽ giữ lời. Thánh Phaolô đã xác định: “Nơi Người chỉ toàn là CÓ. Mọi lời hứa của Thiên Chúa đều là CÓ nơi Người” (2 Cr 1:19-20). Vì thế, mà chúng ta càng phải tôn vinh Thiên Chúa. Đó không chỉ là niềm hãnh diện mà còn là bổn phận và trách nhiệm của chúng ta, vì không ai lại không từng nhận lãnh Ơn Ngài: Đơn giản nhất, nhưng lại cần thiết nhất, đó là không khí chúng ta hít thở từng giây hằng ngày. Thánh Phaolô nói thêm: “Đấng củng cố chúng tôi cùng với anh em trong Đức Kitô và đã xức dầu cho chúng ta, Đấng ấy là Thiên Chúa. Chính Người cũng đã đóng ấn tín trên chúng ta và đổ Thần Khí vào lòng chúng ta làm bảo chứng” (2 Cr 1:21-22). Vâng, ấn tín đó là đời đời, là vĩnh hằng.
 
KẾT QUẢ THA THỨ
 
Phụng vụ các tuần 70, 60 và 50 (Septuagesima, Sexagesima, và Quinquagesima) chuẩn bị và hướng chúng ta về Mùa Chay. Điểm nổi bật trong Mùa Chay là sám hối, mà sám hối thì phải tha thứ. Rất logic!
 
Thánh sử Máccô cho biết rằng khi Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum, dân chúng tụ tập lại đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Họ không chỉ lắng nghe Ngài giảng mà còn đem đến cho Ngài một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Dân chúng quá đông nên họ không sao khiêng bệnh nhân đến gần Ngài được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Ngài ngồi, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Một cảnh tượng thật ngoạn mục, y như trong phim hoặc làm xiếc vậy.
 
Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, con đã được tha tội rồi” (Mc 2:5). Chắc hẳn Ngài không muốn “chọc tức” hoặc “khiêu khích”, mà Ngài chỉ nói sự thật. Người nào dám nói thằng nói thật thì đều bị ghét. Thế là mấy kinh sư ở đó cho rằng “Chúa Giêsu dám nói phạm thượng” (Mc 2:7). Họ biết rõ chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội, mà anh chàng Giêsu này mới độ tuổi “tam thập nhi lập”, lại là con bác thợ mộc Giuse và cô Maria ở làng Nadarét, ai mà không biết, nhà nghèo rớt mồng tơi, thế mà dám lộng ngôn nói “tha tội”.
 
“Chàng trai” Giêsu biết tỏng họ nghĩ gì nên mới bảo họ: “Sao cái bụng các ông lại nghĩ những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: ‘Bạn đã được tha tội rồi’, hai là bảo: ‘Đứng dậy, vác lấy chõng của bạn mà đi’, điều nào dễ hơn?” (Mc 2:8-9). Họ “ngậm tăm”. Chúa Giêsu thản nhiên: “Vậy để các ông biết ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội” (Mc 2:10). Rồi Ngài bảo người bại liệt: “Tôi truyền cho anh hãy đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!” (Mc 2:11). Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!” (Mc 2:12). Chắc hẳn các “vị chức sắc” kia ấm ức và tức điên lên được, nhưng đành chịu “ngậm bồ hòn” chứ làm gì được!
 
Chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Ngài không phán xét ích kỷ và gắt gao như chúng ta, nhiều khi Chúa chưa kết án mà chúng ta đã kết án nhau rồi. Vì sao? Vì chúng ta chưa đủ yêu thương nên chưa đủ tha thứ, lại muốn chứng tỏ “bản lĩnh” và “quyền hành” của mình. Con người vẫn thường làm khổ nhau đủ kiểu và nhiều quá!
 
Quả thật, tha thứ là một loại biệt dược có khả năng “chữa trị” siêu phàm – cả thể lý và tâm hồn!
 
Lạy Thiên Chúa chí tôn chí thánh, xin thương xót và tha thứ tội lỗi tày trời của con, xin mở lòng con để con biết yêu thương chân thành, xứng đáng là hiền tử của Ngài và là tiểu đệ của Đại huynh Giêsu. Xin giúp con khiêm nhường đúng mức và sống Mùa Chay suốt đời. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa giàu lòng thương xót và là Đấng Cứu Độ của nhân loại. Amen.
 
TRẦM THIÊN THU
Sáng Mùa Chay, 4-3-2017


CHAY TỊNH

Chay tịnh là chuyện “kiêng cữ”, không chỉ có lợi về thể lý mà còn có lợi về tinh thần, đặc biệt là về tâm linh. Dĩ nhiên chay tịnh luôn được kết hợp với việc cầu nguyện và bác ái.

Chay tịnh không chỉ là ăn chay và kiêng thịt, mà quan trọng là cố gắng kiềm chế bản thân về sinh hoạt cá nhân. Nghĩa là phải cố gắng ít nói và không nói điều vớ vẩn. Tịnh khẩu rất có lợi, vì giảm thiểu mức phạm tội. Cũng nên chú ý: ÍT NÓI không hẳn là phải là NÓI ÍT (dù có thể vẫn nói nhiều), mà quan trọng là KHÔNG NÓI điều sai trái (không nói nhảm, không nói bậy, không nói điều vớ vẩn, không nói điều xấu,...).

Người ta có “thâm ý” khi ghép hình “ba con khỉ” với hình của danh nhân Mohandas Karamchand Gandhi (sinh ngày 20-10-1869, mất ngày 30-1-1948), người được dân Ấn Độ tôn xưng là “thánh nhân”. Ông chủ trương “bất bạo động” và được tôn xưng là Mahātmā (linh hồn lớn, vĩ nhân, đại nhân).

Có lẽ chúng ta không xa lạ gì hình ảnh “ba con khỉ” với ba động thái khác nhau: Bịt mắt, bịt tai, và bịt miệng. Người Nhật gọi là “Mizaru, Kikazaru, Iwazaru” (tất cả đều có vĩ ngữ là “zaru”). Ba từ đó nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói” (*).

Rất có thể hình “ba con khỉ” chịu ảnh hưởng Thiền (Zen) của Phật giáo. Trong Kinh Phật, thi thoảng chúng ta gặp câu “tâm viên, ý mã” (tấm lòng như con khỉ, ý tưởng như con ngựa). Phật giáo cho rằng TÂM và Ý của con người luôn biến chuyển, phá phách không ngừng như con khỉ, và như con ngựa không bao giờ chịu đứng yên một chỗ, nếu không kềm chế chúng thì chúng sẽ suy nghĩ lung tung, sinh ra phiền não  – Phật giáo gọi là “khổ não trần ai”. Tìm hiểu thêm, chúng ta thấy nhà Phật cho rằng lục căn là Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân, và Ý. Chúng tiếp xúc với lục trần là Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc và Pháp. Từ đó sinh ra “lục thức” (tỉnh thức, ý thức).

Nếu những cái “thức” này không bị ô nhiễm thì hành giả được tâm thanh tịnh mà đạt đến lục thông.  Còn nếu mắt ham nhìn cái đẹp, tai muốn nghe lời ngon ngọt, mũi thích ngửi mùi thơm tho, lưỡi ưa nếm vị thức ăn ngon, thân tiếp xúc với đồ dơ, và ý nghĩ điều bậy để tâm bị mê loạn thì lục thức sẽ biến thành lục tặc là sáu tên giặc phá hại sự thanh tịnh cho việc tu hành. Phật giáo không chỉ đề cập đến Mắt, Tai, Miệng (lưỡi), mà còn thêm Mũi, Thân và Ý.

Cuộc đời có nhiều động thái, nhưng ba động thái đó là ba động thái “độc đáo”, rất “khác người”. Ba động thái đó cũng là ba động thái khôn ngoan, dù đôi khi bị chê trách là “vô tình”.

Mùa Chay, đặc biệt là Tuần Thánh, với tinh thần “chay tịnh” (ít ăn, không nói), thiết tưởng hình ảnh ba-con-khỉ này rất phù hợp với tinh thần Kitô giáo.

Tiền nhân xác định: “Im lặng là vàng”. Nếu là VÀNG thì cũng có nhiều loại vàng. Vàng là vật quý nhưng vẫn có những thứ còn quý hơn vàng – theo nghĩa đen chứ chưa nói theo nghĩa bóng. Vàng chỉ quý ở mức “phổ biến”. Nhưng khi người ta bị đói khát, bị hoạn nạn, bị bệnh nan y,… chắc hẳn vàng không có nghĩa lý gì với họ nữa. Đất là vật tầm thường nhưng có lúc lại quý hơn vàng, như ông bà ta nói: “Tấc đất, tấc vàng” hoặc “rừng vàng, biển bạc”.

Chín người mà có tới mười ý, người thì lý luận thế này, kẻ thì lý giải thế kia. Đôi khi thật khó minh định! Vậy im lặng là Vàng hay là Đất? Nói ra thì bị chê là “bới bèo ra bọ” và bị “đì xói trán”; không nói ra thì có thể bị cho là thụ động, “đồng lõa” hoặc “nhát đảm”. Tuy nhiên, “nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem sai ở chỗ nào; còn nếu tôi nói phải, sao lại đánh tôi?” (Ga 18:19-23).

Trong xã hội, khi thấy những người có hành động sai trái, báo chí nêu lên và người đó bị “kiểm điểm”, bị xét xử hoặc tù đày. Có những vụ người ta “bỏ qua” hoặc cho “chìm xuồng”, dư luận lên án gắt gao và chê trách các vị lãnh đạo quốc gia nào đó, chúng ta nói họ là bao che hoặc phe cánh. Còn tôn giáo thì sao, có chuyện đó không, có bao che không? Một câu không dễ trả lời chút nào!

Nhân vô thập toàn. Đó là điều chắc chắn. Ai cũng có lỗi, không lớn thì nhỏ, không nhiều thì ít, ngày nào người ta cũng phạm tội nhiều lần “trong tư tưởng, lời nói và việc làm”. Hàng ngày tham dự thánh lễ, chúng ta đấm ngực 3 lần, nhận “lỗi tại tôi mọi đàng”, kêu xin Chúa thương xót 3 lần, rồi lại kêu xin Chúa thương xót 2 lần trước khi xin bình an 1 lần (Chiên Thiên Chúa), và còn nhiều lần nữa chúng ta kêu xin như vậy trong MỘT thánh lễ. Thánh Phaolô đã thú nhận thay chúng ta: “Điều tôi muốn thì tôi lại không làm, điều tôi không muốn thì tôi lại làm” (Rm 7:19). Khốn nạn là thế! Vì thấy Sư phụ quá tốt lành còn mình thì quá tệ, thánh Phêrô đã phải thốt lên: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!” (Lc 5:8).

Con người là thế, yếu đuối và mỏng dòn. Tuy nhiên, “sai lầm chưa đáng sợ, không biết mình sai lầm mới đáng sợ” (Khổng Tử). Những người muốn đả phá và bài xích vì ác ý thì miễn bàn, nhưng có người muốn xây dựng khi thấy những điều “trái tai, gai mắt” thì đôi khi lại bị cho là “quá khích”, là “ma quỷ xúi giục”. Cũng một chuyện, người thì “nịnh bợ” – và được thích, người thì “trực tính” – và bị ghét. Lịch sử đời và đạo cũng đã có nhiều người dám nói thẳng nói thật, nhưng họ thường bị ghét và thậm chí còn bị “trả thù” cho… bõ ghét!

Chúa Giêsu cũng bị ghét và bị giết vì “tội” đó, nhưng Ngài vẫn dạy: “Anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết” (Mt 10:26). Người Việt cũng có câu: “Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”.

Thường thì đa số đều “cam chịu”, a dua, ít người dám “thẳng như ruột ngựa”. Thuận ngôn, nghịch nhĩ. Cụ Đồ Chiểu xác định: “Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm, đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”. Vì công ích, nếu thấy sai mà không nói thì không được. Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta “mẹo” sửa lỗi người khác: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh thì anh đã chinh phục được người anh em. Còn nếu nó không chịu nghe thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân. Nếu nó không nghe họ thì hãy đi thưa Hội Thánh. Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế” (Mt 18:15-17). Lời Chúa quá rõ ràng!

Điều Chúa Giêsu dạy không dễ thực hiện: “Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa” (Rm 12:9-11), vì nghe thì gật gật gù gù ra chiều “thâm ý”, nhưng rồi lại thấy khó hành động. Tinh thần thì lanh lẹ nhưng xác thịt lại nặng nề quá, Chúa ơi!

Vì con người quá đốn hèn, thế nên luôn phải tin cậy vào Lòng Chúa Thương Xót và thân thưa: “Xin dẫn chúng con về, xin đừng hận chúng con” (Tv 84:5). Đồng thời luôn phải mở lòng ra: “Xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe” (1 Sm 3:10), và “xin thêm đức tin cho chúng con” (Lc 17:5), vì trần gian này quá nhiêu khê!

Lạy Thiên Chúa, xin luôn soi sáng và hướng dẫn con ngay từ khi con bắt đầu suy nghĩ, để con thể hiện đúng Ý Chúa, nếu không đúng Ý Ngài thì xin Ngài ngăn cản con ngay. Xin cho con được thưa với Chúa hai điều: “Lạy Chúa, xin thương xót con vì con là kẻ có tội” (Lc 18:9-14), và “Lạy Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10:7 và 9). Con cầu xin nhân Danh Đức Giêsu Kitô đầy Lòng Thương Xót. Amen.

TRẦM THIÊN THU
-----------------------------------------
(*) Nguồn gốc ý niệm “không nhìn, không nghe, không nói” có thể bắt nguồn từ tư tưởng của Khổng giáo (Khổng Phu Tử, Confucius). Luận Ngữ có câu: “Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn”. Lý giải về chiết tự Hán ngữ thì chữ “thông” có bộ “nhĩ” là tai (để nghe), chữ “minh” có bộ “nhật” và bộ “nguyệt” tượng trưng cho hai con mắt. Như vậy, người có tai thính và mắt sáng là người NGHE nhiều điều hay mà nảy ra trí tuệ, đó là người thông minh. Trong xã hội Việt Nam, không dễ là người có “tai mắt” trong vùng, tức là người có thân thế, địa vị, quyền cao, chức trọng, và dĩ nhiên có được “tai mắt”. Có tai và có mắt thì miệng có thể ăn thoải mái.
 Trở về
Các bài viết khác:
TÌM HIỂU VỀ LỄ DẦU? (14/04 00:43:35 AM)
NGƯỠNG SINH – TỬ (12/04 20:55:16 PM)