Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 23 tháng 7 năm 2017

 HÔN NHÂN GIA ĐÌNH
(12/03/2017 06:12 AM)
Chia sẻ tin:
VẤN ĐỀ LY HÔN
 
Có ly hôn (và ly thân) vì đã có hôn nhân. Hôn nhân không tốt lành, do ảo tưởng hoặc ích kỷ, nên mới dẫn tới ly hôn. Heinrich Heine nhận xét: “Hôn nhân là đại dương sâu thẳm mà chưa ai phát minh ra la bàn”.

http://luatgiaiphong.com/wp-content/uploads/2010/04/nop-don-ly-hon-o-dau.jpg

Duyên đến nhà cha mẹ sau giờ làm ở công ty, mong được thấy cha mẹ đang ngồi bên nhau chờ cô. Nhìn vào mặt căng thẳng của cha mẹ, cô thấy có điều gì đó bất ổn. Duyên sững sờ khi nghe người cha thản nhiên tuyên bố rằng ông đã quyết định ly hôn. Thế là hết, 30 năm hôn nhân tan thành mây khói.

Duyên không dám tin vào tai mình. Cha bỏ đi sau đó một tuần. Mẹ như người mất hồn. Từ hôm đó, bà không muốn ra khỏi nhà, chỉ thu mình trong phòng, bật ti-vi để giết thời gian. Cả năm trôi qua, Duyên vẫn thấy gia đình trống trải và nặng nề. Hai mẹ con lặng lẽ ăn cơm, không ai nói gì với nhau. Bạn bè cũng không biết làm gì để an ủi Duyên. Bà con họ hàng cũng ngại đến thăm mẹ con Duyên. Mọi người chỉ biết khuyên: “Thôi, hãy cố vượt qua!”.

HẬU LY HÔN

 
Nói dễ hơn làm. Con cái là khổ nhất, nhưng người ta không chú ý đến nỗi khổ của những đứa con lớn, vì họ cứ tưởng “không sao” đối với các các đứa con trưởng thành. Dù những đứa con lớn không phải cấp dưỡng, giúp đỡ và thăm nom, tổn thương tinh thần vẫn rất nặng nề. Ly hôn có thể tạo ra sự mất mát nghiêm trọng, cảm thấy như chết một người thân vậy. Sự mất mát bao trùm cả gia đình!
 
Những đứa con (nhỏ hoặc lớn) có cha mẹ ly hôn sẽ bị khủng hoảng trầm trọng: thất vọng, tức giận, buồn bã và khép kín. Vì đã hiểu biết, những đứa con lớn chịu ảnh hưởng nhiều từ cuộc ly hôn của cha mẹ. Chúng dễ cảm thấy gia đình là vô nghĩa, cha mẹ không còn là mẫu mực hoặc thần tượng của chúng, đặc biệt là một trong hai người có quan hệ “ngoài luồng”.
 
Thêm vào đó, một số đứa con có cha mẹ ly hôn có thể mất niềm tin vào người khác phái, không tin vào tình yêu và quan hệ hôn nhân. Chúng lo sợ và nghi ngờ mọi người. Các vấn đề tâm lý này rất khó giải quyết, đồng thời khả dĩ ảnh hưởng căng thẳng tới tình yêu hoặc hôn nhân của chính đứa con.
 
Những đứa con có cha mẹ ly hôn (hoặc không ly hôn mà không hạnh phúc) sẽ gặp khó khăn về khả năng tập trung, học yếu, bướng bỉnh, hỗn láo, và dễ sa đà vào các hoạt động xấu hoặc tệ nạn xã hội – vì chúng mất niềm tin vào cuộc sống nên “bất cần đời”.
 
THÍCH NGHI
 
Khi cha mẹ ly hôn, những đứa con trưởng thành có thể không muốn làm “người trung gian” cho cha và mẹ. Đây là tình huống “gay go”, nhất là các “sứ điệp” chẳng vui vẻ gì. Chúng có thể lo sợ rằng vai trò trung gian sẽ làm căng thẳng thêm, nói hay không nói cũng đều… kẹt! Tuy nhiên, những đứa con này cần xác định rằng chúng có quyền từ chối làm “liên lạc viên”, không có gì sai lỗi. Chúng phải cho cha mẹ biết rằng chúng kính trọng và yêu thương cả hai, nhưng cảm thấy khó xử khi phải làm trung gian.
 
Cha hoặc mẹ (người “còn lại” khi người kia bỏ đi) có trách nhiệm phân tích và an ủi đứa con đang bị dao động. Những đứa con lớn có thể tìm cách xử lý khi phải chấp nhận “cha dượng” hoặc “mẹ ghẻ”, nếu cha hoặc mẹ “đi bước nữa”. Có thể những đứa con lớn sẽ cảm thấy tức giận đối với thành viên mới, nhất là khi quan hệ phụ tử hoặc mẫu tử vẫn bền chặt và chúng vẫn hy vọng một cơ hội hòa giải.
 
Những đứa con này đôi khi có thể sợ rằng cha hoặc mẹ mình sẽ không còn thời gian dành cho con mà chỉ quan tâm đến “người mới”. Nếu ở trường hợp này, chúng cần nhận biết rằng dù có duyên mới nhưng tình mẫu tử hoặc phụ tử vẫn không thay đổi. Chúng cũng cần chấp nhận rằng cha hoặc mẹ cũng cần có hạnh phúc riêng, chúng không nên ích kỷ. Chấp nhận và thiết lập quan hệ với “phụ huynh mới” không có nghĩa là mình “quay lưng” với cha hoặc mẹ ruột. Nhưng đó là trường hợp người ngoài Công giáo, người Công giáo không thể tái hôn khi “cố nhân” còn sống.
 
Việc ly hôn của cha mẹ có thể bớt “độc hại” nếu con cái lấy lại được cân bằng tâm lý, giữ được quan hệ bình thường với nhau sau cuộc chia tay buồn bã. Muốn được vậy, mỗi thành viên đều phải nỗ lực duy trì cách giao tiếp cởi mở, cố gắng loại bỏ những động thái tiêu cực mọi nơi và mọi lúc.
 
Phải khéo léo chọn đúng thời điểm và đúng cách để giao tiếp với nhau, để tránh hiểu lầm hoặc tạo sự xa cách, khi giúp đỡ nhau đồng cảm và cải thiện mối quan hệ gia đình.
 
Khi người ta hỏi về vấn đề ly hôn, chính Chúa Giêsu đã xác định: “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly” (Mt 19:6; Mc 10:9). Chắc chắn không ai được phép ly hôn vì bất cứ lý do gì. Giáo Luật, điều 1141, cho biết: “Hôn phối thành nhận và hoàn hợp không thể bị tháo gỡ bởi một quyền bính nhân loại hay một nguyên do nào, ngoài sự chết”.
 
Khi cử hành bí tích Hôn Phối, hai người cầm tay nhau và thề hứa: “Tôi X... nhận em/anh Y... làm vợ/chồng, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em/anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em/anh mọi ngày suốt đời tôi”. Đó là lời hứa tự nguyện, không ai có thể ép buộc, vậy tại sao lại muốn ly hôn? Muốn ly hôn thì thật là vô lý!
 
Vậy tại sao những người đã từng yêu thương nhau say đắm mà lại ly hôn? Vì họ ích kỷ, vì họ chỉ yêu mình chứ không hề yêu người bạn đời. Họ ảo tưởng, bồng bột khi quyết định kết hôn, nhắm một mục đích riêng nào đó, nhưng rồi không đạt được như ước nguyện nên họ thất vọng. Lời khuyên của Benjamin Franklin thật chí lý: “Hãy mở thật to mắt trước khi cưới, sau đó hãy nhắm hờ”. Đó là biết sống, là khéo sống, nhờ vậy mà khả dĩ tránh được ly hôn hoặc ly thân.
 
Thiên Chúa cấm ly dị, Giáo Hội không cho ly hôn, thế nhưng có những người Công giáo vẫn tái hôn khi người phối ngẫu còn sống. Một trường hợp tôi biết rõ: Ông A đã có vợ và con, rồi ông vượt biên sau biến cố 30-4-1975, lúc ở đảo, ông bị bệnh và được một phụ nữ chăm sóc chu đáo. Sau một thời gian, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, họ “nặng lòng” với nhau và quyết định sẽ cùng nhau xây tổ ấm riêng. Khi tới Hoa Kỳ, họ đã kết hôn với nhau. Vợ ông A là bà B cũng vượt biên sau đó và đến Hoa Kỳ. Biết chồng đã có vợ khác, sau một thời gian, bà B cũng lấy chồng khác. Điều đáng nói là ông A và bà B đều là người Công giáo, họ tái hôn mà vẫn được cử hành Bí tích Hôn Phối. Mới đây, cô con gái của bà B (con chung với ông A) về Việt Nam kết hôn với một thanh niên tại Saigon. Và cũng nhờ dịp này mà tôi mới biết được “chuyện lạ” của ông A và bà B, tức là cha mẹ của cô dâu.
 
Vấn đề không là cô dâu, mà là ông A và bà B, cả hai còn sống, nhưng cả hai cùng tái hôn và được cử hành theo đúng nghi thức Công giáo. Như vậy là trái giáo luật Công giáo. Rất thắc mắc vì thấy rất “kỳ lạ”. Rõ ràng hai người này giữ Luật Cựu Ước chứ không giữ đúng lời Chúa Giêsu dạy (Mt 19:6; Mc 10:9). Tuy nhiên, hôn nhân của họ được công nhận nên họ vẫn được rước lễ. Khó hiểu quá!
 
Để kết, xin ghi lại câu nói của Sacha Guitry, tuy có vẻ khôi hài nhưng lại rất thật: “Bí mật của một cuộc hôn nhân tốt đẹp là tha thứ cho bạn đời vì đã lấy mình”. Còn Menander nói: “Hôn nhân, nếu chịu thừa nhận sự thực, chỉ là tai họa, nhưng là tai họa cần thiết”.

TRẦM THIÊN THU

BƯỚC NGOẶT
 
M. và C. đã từng yêu nhau say đắm và sống bên nhau hạnh phúc. Nhưng bất ngờ M. ngã vào vòng tay người đàn ông khác. Tại sao và làm sao?
M. và C. cưới nhau được sáu năm, hạnh phúc tràn đầy với thiên đường tình yêu của họ đậm chất lãng mạn. Họ chưa muốn có con vì còn muốn ổn định cuộc sống. Bạn bè đều nói họ là đôi vợ chồng lý tưởng, không như các vợ chồng khác chia tay nhau vì chuyện không đâu!

Thật bất ngờ, M. yêu say đắm A. – một đồng nghiệp với cô. Chỉ trong vài tuần, họ đã cùng nhau lén trốn đi lập tổ uyên ương. Sau một năm vụng trộm, M. quyết định chủ động ly hôn với C. để được tự do tận hưởng hạnh phúc với người tình mới. Tuy nhiên, M. đâu biết rằng quan hệ của cô và A. chỉ là “chuyện trăng hoa”, không có gì bảo đảm. Mới chỉ “già nhân ngãi, non vợ chồng” mà họ đã cãi nhau về việc nhà, A. kiếm đủ chuyện để hành hạ M. vì “con ong đã tỏ đường đi” rồi!

Hối hận thì đã muộn. Đó là quy luật chung. Cô muốn quay về tìm lại hạnh phúc ngày xưa êm đềm bên C. nhưng không thể. Cô đắn đo mãi. Ở A. có sự đam mê ân ái và hiểu ý nhau, nhưng A. lại có tính cẩu thả và thói gia trưởng, chi li về tiền bạc. Cô muốn nhiều lần xây dựng nhưng rồi lại thôi. Còn A. nói M. ích kỷ và ngang bướng. Tình yêu và hành động của A. không “ăn khớp” với nhau, và M. chỉ còn biết khóc, nhưng nước mắt không thể thay đổi sự thô lỗ của người chồng hờ kia. Vả lại, không có sự ràng buộc (về luật pháp, xã hội hoặc tôn giáo) nên người ta không có trách nhiệm.

Nhiều ngày suy nghĩ và nhờ tư vấn, M. biết mình phải quay về với C. thì mới có hạnh phúc thực sự. Vả lại, các bạn cho cô biết rằng C. cũng không vui gì với cuộc sống hiện tại. Và rồi họ đã gặp nhau tại một trung tâm tư vấn hôn nhân.

Điều quan trọng là M. sớm nhận ra sự sai lầm của mình khi cô nhận ra bộ mặt thật của mối quan hệ vụng trộm với A. suốt một năm qua. Cô đã tưởng mình sống hạnh phúc với A. khi chia tay với C. nhưng cô hoàn toàn lầm tưởng. Cô cũng đã lầm tưởng C. khô khan và lạnh lùng, thật ra tình yêu của C. dành cho cô rất sâu sắc. Tuy đã bị tổn thương vì sự phản bội của M. nhưng C. vẫn sẵn sàng tha thứ vì tình yêu C. dành cho M. vẫn nồng nàn chân thật. Nhìn vào mắt M. hồi lâu, C. trầm giọng: “Anh sẵn sàng tha thứ cho em để chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu, nhưng anh không thể sống chung với tính hay thay đổi của em, vì rồi em cũng lại chạy theo ảo tưởng để tìm một tình yêu cuồng nhiệt của người khác”.

M. bật khóc nức nở: “Em cảm ơn anh đã tha thứ cho em. Em hứa sẽ chung thủy và bù đắp cho anh. Em xin lỗi anh”. Quả đúng như C. lo lắng, vì ở đời sợ nhất 3 thứ: Rắn độc, đàn ông khéo nói và đàn bà hay thay đổi. Đó là những độc tố nguy hiểm làm hại cuộc sống, đặc biệt là đời sống hôn nhân.

Đã một lần bị phản bội, C. không thể không lưỡng lự. Vấn đề là ở quyết tâm của M. mà thôi. Đợi thêm hai tháng sau C. mới chấp nhận nối lại tình xưa với M. và mới dám tin rằng M. yêu anh vì anh chính là anh chứ không là cái bóng của người khác.

Vài năm qua, M. và C. rất hạnh phúc, luôn quan tâm chăm sóc nhau. Vợ chồng họ vui mừng đã có hai đứa con khỏe mạnh, ngoan ngoãn và thông minh. Riêng M. không còn dám ảo tưởng nữa, nhất định dù có điều gì xảy ra thì cô cũng sẽ cùng chồng vượt qua để không đánh mất hạnh phúc lần nữa.

Người ta ngoại tình và ly hôn thường do ảo tưởng. Vợ hoặc chồng mới chỉ sai một mà người kia đã vội kết án, nhưng lại quên chín ưu điểm khác, trong khi “kẻ thứ ba” chỉ có MỘT ưu điểm chứ đâu biết có bao điều tệ hại khác chưa “xuất đầu lộ diện”, đến khi biết được thì mọi chuyện đã lỡ, dở khóc dở cười, trở đi mắc núi, trở về mắc sông, chịu “ngậm bồ hòn làm ngọt”!

Yêu nhau thì phải tin nhau và chấp nhận nhau, chấp nhận vì “người đó là người đó”. Cuộc đời có nhiều bước ngoặt, nhưng có những bước ngoặt mang tính “định mệnh”. Để duy trì hôn nhân hạnh phúc, hãy cẩn trọng chứ đừng ảo tưởng kẻo hối cũng không kịp!

TRẦM THIÊN THU

 Trở về
Các bài viết khác: