Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 16 tháng 8 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Lời Chúa - Các bài khác
(08/08/2017 19:03 PM)
Chia sẻ tin:
YẾU BÓNG VÍA HAY YẾU ĐỨC TIN?
 

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN NĂM A (13/08/2017)
[1 V 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 14,22-33
 

https://s-media-cache-ak0.pinimg.com/736x/94/e3/14/94e314df1326b9f73316fa805a804d53.jpg

Bài Tin mừng hôm nay trình thuật về biến cố Đức Giê-su đi trên mặt biển, khiến các môn đệ hoảng hồn lại tưởng là ma! Người bộc lộ rõ nhất tâm trạng này lại chính là thánh Phê-rô. Như vậy thì có phải thánh nhân là người "yếu bóng vía" hay không? Nếu tìm hiểu kỹ thì chắc chắn thánh Phê-rô không phải típ người "ngoài mịêng thì hùng hồn, nhưng trong lòng thì... thỏ đế có hạng". Thánh nhân có một đức tính bộc trực, ngay thẳng, trong lòng nghĩ sao thì nói ra như vậy, không hề màu mè, tô vẽ. Cũng vì đức tính ấy, nên ngài đã nhiều lần bị Thầy quở trách, thậm chí có lần còn bị gọi là "Xa-tan" ngay sau khi vừa tuyên xưng Thầy là Con Thiên Chúa (“Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” – Mt 16,23). Rõ ràng thánh nhân chẳng "yếu bóng vía" một chút nào.

Nếu không yếu bóng vía thì tại sao vừa mới chia tay Thầy ở bờ bên kia, bây giờ thấy Thầy đi trên mặt biển trở lại với mình, thánh nhân lại la lên "ma đấy"? Thầy đã trấn an: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!", vậy mà còn đặt điều kiện "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài." Tuy nhiên, Đức Giê-su vẫn bảo ông: "Cứ đến!" Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với!" Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?" Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay. Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!" (Mt 14,28-33). Cuối cùng thì có thể kết luận: Thánh Phê-rô (kể cả các môn đệ khác nữa) không "yếu bóng vía", mà là "yếu đức tin". Lời Thầy quở trách đã quá rõ ràng "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?"

Cũng chính vì "yếu đức tin" nên không chỉ lần này thánh nhân tuyên xưng "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!", mà sau này còn khẳng định chắc nịch "Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống." (Mt 16,16); để rồi sau đó lại chối Thầy 3 lần trong một đêm, trước một đứa tớ gái nhà Cai-pha. Hành trình đức tin của người Ki-tô hữu ngày nay cũng có thể so sánh với cuộc đọ sức của Phê-rô đã trải qua trên mặt biển. Phê-rô có những bước đầu chắc chắn, mạnh dạn. Chúng ta cũng đã có những bước khởi đầu như thế để đi theo Chúa. Rồi năm tháng trải qua, gió ngược nổi lên, bắt đầu nhen nhúm những nghi ngờ khiến lòng hoang mang lo sợ. Và thế là, con người nặng dần và muốn chìm đắm trước sóng gió cuộc đời. Ngày xưa Phê-rô chối bỏ đức tin chỉ vì một đứa tớ gái nhà Cai-pha, ai cũng cho là thỏ đế; nhưng ngày nay còn hơn thế nữa, có không ít người chẳng bị ai cật vấn, tra hỏi, chỉ mới nghe đồn, nghe nói thôi, đã vội vàng cất giấu bàn thờ để chưng ảnh lãnh tụ. "Chưa khảo đã xưng" (tục ngữ VN), chưa ai bắt đã vội vàng khai là "không tôn giáo"! Hoá cho nên, rất cần phải có liều thuốc chữa căn bệnh "yếu bóng vía" và "yếu đức tin", đó là điều tất yếu.

Để chữa được căn bệnh "yếu bóng vía" thì điều tiên quyết là bản thân phải có một quyết tâm, tiếp theo là phải thực sự va chạm với thực tế các sự kiện diễn ra trong cuộc sống, trong thiên nhiên, để mở rộng đầu óc mà hiểu rằng có một Đấng Quyền Năng quan phòng mọi sự trong vũ trụ. Đấng ấy chỉ có thể là "ông Trời", là "Thượng đế", là "Thiên Chúa" mà thôi. Tin vào Đấng ấy, thì ma mị quỷ quái chẳng làm gì được. Còn căn bệnh "yếu đức tin" thì cũng đừng vội bi quan, bởi đó cũng là căn bệnh của những người "yếu bóng vía" và nói chung, của tất cả mọi người trần thế. Duy chỉ có điều, muốn chữa được căn bệnh này, ngoài vấn đề hết sức cần thiết là trau giồi, củng cố cho bản thân một niềm tin vào duy nhất một Thượng đế, còn cần phải ý thức rằng con người là mỏng giòn, là yếu đuối, không thể tự mình làm được công việc to tát ấy nếu không biết cậy dựa vào Đấng Bảo Trợ, Người sẽ bảo vệ và trợ giúp đắc lực tuyệt đối cho những kẻ tin vào Người. Đấng ấy cũng chính là Thượng đế, là Thiên Chúa, và đó chính là Ngôi Ba Thánh Thần vậy.

Xin đừng bao giờ nói: "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài", mà hãy luôn luôn nói, mạnh dạn nói, tha thiết nói, nói với tất cả chân tình: "Thưa Ngài, xin cứu con với!" Vâng, "Libera me, Domine", Lạy Chúa, xin thương xót con, xin cứu vớt con, bây giờ và mãi mãi, bây giờ và trong giờ lâm tử. Ôi! “Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con đã được phúc gọi Chúa là Cha; xin cho chúng con ngày càng thêm lòng hiếu thảo, hầu đáng được hưởng gia nghiệp Chúa hứa ban. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô Chúa chúng con. Amen” (Lời nguyện nhập lễ CN XIX/TN-A)

JM. Lam Thy ĐVD.
 Trở về
Các bài viết khác:
KIÊN TÂM VỮNG CHÍ (14/08 19:07:03 PM)
TRÊN BIỂN ĐỜI (09/08 03:04:18 AM)
BA ĐÀO (07/08 19:45:50 PM)
CHÍNH THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ (07/08 19:38:10 PM)
AN TÂM VÌ LUÔN CÓ CHÚA (07/08 19:36:05 PM)
BIẾN HÌNH LIÊN LỈ (03/08 20:00:17 PM)