Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 18 tháng 11 năm 2017

 
(11/08/2017 01:24 AM)
Chia sẻ tin:
https://scontent.fsgn2-1.fna.fbcdn.net/v/t34.0-12/20750925_279587082518693_364970818_n.jpg?oh=e67b97e26dcb41db8571d52cedf0a308&oe=599292CF

Mừng sinh nhật lần thứ 69 (1948 – 12/8 – 2017 [ngày Truyền thống]) của Hội đoàn Công giáo Tiến hành Legio Mariæ Việt Nam, kẻ viết bài này xin có đôi lời bày tỏ cảm xúc của mình: Trải qua thời gian 69 năm, Legio Mariæ đã phát triển hệt như hạt lúa miến được gieo trên đất nước Việt Nam (x. Ga 12,20-33).

T

ừ một hạt lúa nhỏ bé, nay đã phát triển trên 26/26 Giáo phận. Cũng như Legio Mariæ thế giới trải qua 96 năm (1921-2017) đã phát triển khắp năm châu bốn biển. Quả thật đây không những là một kỳ công của con người, mà phải nói là được Thánh Thần Thiên Chúa tác động nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ Ma-ri-a là Nữ Vương Legio Mariæ. Để chia sẻ, xin được khởi đi từ “Hành trình hạt lúa miến” (Ga 12,20-33):

I. Hành trình hạt lúa miến:
 
Thánh sử Tông đồ Gio-an kể về “Chúa Giê-su loan báo Người sẽ được tôn vinh nhờ cái chết của Người” (Ga 12,20-33), đã có nhiều người cho rằng “hạt lúa miến gieo xuống đất phải mục nát đi mới có thể nảy sinh những cây lúa miến tươi tốt trổ sinh nhiều hạt lúa miến khác”. Nếu căn cứ vào thực tế sẽ thấy không phải như vậy, vì hạt lúa gieo vào lòng đất không hề mục nát, bởi nếu mục nát thì không thể mọc thành cây lúa rồi trổ sinh những hạt khác được. Thực sự, nó chỉ hư đi hai mảnh vỏ bên ngoài (vỏ trấu) khi hạt gạo bên trong nảy mầm (đâm rễ và trổ sinh hai cái lá đầu tiên).

Thực ra, Chúa Giê-su cũng không hề nói mục nát, mà Người dùng tiếng “chết” để chỉ sự biến đổi từ sự chết sang sự sống (cái hình hài bề ngoài là hai mảnh vỏ trấu chết đi để mầm sống bên trong là tinh túy của hạt gạo nảy sinh). Nếu từ hình ảnh hạt lúa, nhìn sang con người, vấn đề sẽ sáng tỏ ngay: Con người cũng có cái vỏ bên ngoài là thân xác và cái ẩn kín bên trong là linh hồn. Sách Khôn ngoan đã viết: “Quả vậy, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống” (Kn 9,15). Vì thế, cần phải hiểu Lời dạy của Chúa Giê-su mang tính ẩn dụ: Người lấy hình ảnh hạt lúa gieo vào lòng đất để nói về chính bản thân Người trong sứ vụ cứu độ nhân loại; từ đó Người dạy các môn đệ học hỏi và làm theo để mưu ích cho tha nhân. Có hai điểm nhấn trong dụ ngôn này:

1- “Nếu hạt lúa không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình”:

Câu này hàm chứa một chân lý thật sâu sắc, đó là ý nghĩa và giá trị của hạt lúa miến hệ tại cuộc hiện hữu của nó cho tha nhân, để phục vụ tha nhân. Nếu không như thế, nó sẽ “trơ trọi một mình’’. “Trơ trọi một mình” là đặc điểm của sự hiện hữu vị kỷ, ích kỷ, và vì thế không có lợi ích cho cộng đồng. Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng: hạt lúa miến chỉ đạt được phẩm giá cao quý của nó khi chấp nhận “chết đi” (từ bỏ chính mình).

2- “Nếu nó chết đi, thì sẽ sinh nhiều hạt khác”:
 
Hạt lúa giống gieo vào lòng đất phải chết đi, tức là phải chấp nhận mất căn tính hạt lúa, để nẩy mầm, đâm rễ, rồi lớn lên thành cây lúa chính, sinh sôi thành nhiều cây lúa khác và từ đó nẩy sinh rất nhiều hạt lúa khác. Cũng từ những hạt lúa đó nếu hạt nào chấp nhận chết đi, thì lại tiếp tục trổ sinh thêm thật nhiều những hạt khác. Chỉ một hạt lúa chết đi, mà sinh ra hàng trăm hạt lúa mới, đó là sự gia tăng về số lượng. Đến lượt những hạt lúa mới phát sinh từ cái chết của hạt lúa giống, cũng chấp nhận bị nghiền nát, nghĩa là chấp nhận mất căn tính hạt lúa, để trở thành tinh bột, hoà mình với nước, với men, rồi trải qua thử thách của lửa để trở thành tấm bánh thơm ngon và giàu chất dinh dưỡng cho con người; đó là sự gia tăng về chất lượng.

Đối với hạt lúa miến, một cách nào đó, chết đi là tự hạ, tự huỷ; còn gia tăng số luợng và chất lượng là thăng hoa tinh túy của bản thân. Vì thế, cái chết của hạt lúa miến được Chúa Giê-su chọn làm biểu tượng cho sự tự khiêm tự hạ (vâng lời), tự huỷ (bằng lòng chịu chết) của Người như bước chuẩn bị cần thiết cho việc Thiên Chúa siêu thăng và tôn vinh Người qua mầu nhiệm Phục Sinh. Nếu chẳng vậy thì Người đã không mở đầu bằng câu: “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh!” Như vậy, “tự hạ” và “siêu thăng” qua sự Chết và sự Phục sinh, đó là một quy luật tất yếu chi phối định mệnh của Hạt Lúa Miến, hay nói cách cụ thể thì đó chính là sứ vụ mà Vua Ki-tô Thiên-Chúa-làm-người đã thực hiện, đồng thời mong ước và mời gọi các Ki-tô hữu hãy học và làm theo gương Người. Có thể nói, Hạt Lúa Miến cũng là một huyền nhiệm. vì đó chính là biểu tượng minh hoạ cách sâu sắc ơn gọi của Thiên Chúa dành cho con người.

II.Hành trình hạt lúa Giê-su:
 
Từ khi nhập thể, Chúa Giê-su đã trở nên như hạt lúa gieo vào lòng đất nhân loại. Thánh Phao-lô trình thuật mầu nhiệm tự huỷ cái thân xác trần thế như hạt lúa chết đi để rồi nẩy mầm, lớn lên, trổ bông sinh sôi biết bao hạt lúa khác (“Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Thiên Chúa đã siêu tôn Người, và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất, và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ, và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa” – Pl 2,6-11).

Thánh sử Mát-thêu viết: “Chúa Giê-su Ki-tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế cùng kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Mt 16,21). Khi Chúa Giê-su nói Người “phải” chịu nhiều đau khổ, tiếng “phải” có nghĩa là bắt buộc, như một nhiệm vụ được trao phó và phải hoàn tất. Những kẻ gây đau khổ cho Chúa là những người có địa vị trong tôn giáo và xã hội, những người được coi là thuộc loại trí thức, chức cao, quyền trọng, gây nhiều ảnh hưởng trong dân. Bọn họ mù quáng không nhìn thấy công trình vĩ đại của Thiên Chúa thông qua Đức Giê-su Ki-tô, đó là sứ vụ “cứu nhân độ thế” độc nhất vô song vậy.

Từ tính ẩn dụ của hạt lúa miến, Đức Ki-tô cảnh tỉnh các môn đệ: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”. Cũng như hai mảnh vỏ trấu bên ngoài hạt gạo (hình ảnh của hạt lúa miến) phải chết đi thì hạt gạo mới nảy mầm sống mới và sinh nhiều hạt lúa khác; cái vỏ bằng đất cưu mang mạng sống con người nơi trần thế là tro bụi, tất nhiên sẽ trở về với bụi tro. Nếu cứ bám chặt lấy những hư danh phù phiếm chóng qua ấy, thì chắc chắn sẽ mất tất cả. Còn nếu chân nhận được cuộc sống trường tồn vĩnh cửu mai sau sẽ “khóc lóc nghiến răng” hay “chan hoà hạnh phúc” là tuỳ thuộc ở chỗ ngay trong cuộc sống tạm bợ này có biết sẵn sàng “coi thường mạng sống mình” hay không mà thôi. Chúa Giê-su đã không hề dạy suông, mà lấy ngay mạng sống trần thế của Người để minh hoạ, dẫn chứng cho Lời dạy chí tình chí nghĩa ấy (“Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu” – Pl 2,8-9). “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh!” là điều tất nhiên.

III.Hành trình hạt lúa Ki-tô hữu:
 
Hành trình hạt lúa như Chúa Giê-su hoặc như thánh Phao-lô và các Tông đồ là những hành trình kiểu mẫu cho người tín hữu đi theo. Hạt giống phải chết đi mới sinh nhiều bông hạt khác. Muốn sống một cách trọn vẹn, trổ sinh hoa trái tốt lành, người tín hữu phải chết đi cho bản thân mình. Chết đi mỗi ngày một chút cho tính ích kỷ, giả dối, hận thù, ghen ghét. Chết đi trong đời sống thiêng liêng có nghĩa là chết cho tội lỗi, từ bỏ bản thân, từ bỏ ý riêng mình. Chết cho tội lỗi là dứt khoát lìa bỏ những việc làm, những hành động, kể cả những suy nghĩ lệch lạc, trái với luật lệ của Thiên Chúa. Chết cho tội lỗi là quyết tâm lánh xa những dục vọng đam mê đưa đến sa ngã.

Định luật căn bản của sự sống là: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,25). Chết vì tình thương, vì hạnh phúc đồng loại, vì chính nghĩa, vì công lý, vì hòa bình, vì đức tin là những cái chết làm trổ sinh muôn ngàn vẻ đẹp và ích lợi cho đời. Nói chung, người Ki-tô hữu đi theo hành trình hạt lúa Giê-su, là phải can đảm đối mặt với những khó khăn thử thách, chấp nhận mọi gian lao nguy hiểm, kể cả thử thách nghiệt ngã là cái chết cũng không từ nan. Có như thế mới trổ sinh nhiều hạt lúa khác.

Ý thức được vấn đề, người Ki-tô hữu ngày hôm nay hãy cầu xin cho được sáng mắt sáng lòng nhìn ra thân phận yếu hèn mỏng manh như đoá hoa phù dung sớm nở tối tàn của bản thân, để luôn biết can đảm từ bỏ cái tôi – cái xác phàm tục như hai mảnh vỏ trấu của hạt lúa miến – mà sống theo Lời Chúa dạy, ngõ hầu được như thánh Phao-lô thưở xưa: “Tôi cùng chịu đóng đinh với Đức Ki-tô vào thập giá. Tôi sống nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong xác phàm, là sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2,19b-20).

IV. Hành trình hạt lúa Legio Mariae:
 

Nhìn một cách khái quát, Legio Mariæ Việt Nam đã phát triển khả quan (từ một đơn vị lẻ loi lúc khai trương, nay đã có mặt ở 26/26 Giáo phận trên toàn quốc). Tuy vậy, người hội viên đích thực của Legio Mariæ không bao giờ tự hào, tự mãn với thành quả gặt hái được; mà phải biết khiêm hạ nhìn lại mình để thấy được những khiếm khuyết cần bổ sung, những thiếu sót cần khắc phục, những sai lỗi cần sửa đổi.

Chỉ cần nhìn vào hoạt động tông đồ của Legio Mariæ qua đối chiếu hai bản tổng kết cuối năm 2015 và 2016, cũng phải thành thật mà nhận ra những bất toàn(xc. Tập san Legio Mariæ số 57,12/2015 & số 70,01/2017).
 
Ở đây chỉ xin nêu lên vài con số, ví dụ: Năm 2015 danh mục “Præsidium” có 4.958 senior và 1.027 junior; danh mục “Hội viên hoạt động” có 63.520 senior, 14.362 nghĩa sĩ và 19.213 junior.

Đến cuối năm 2016, danh mục “Præsidium” có 4.798 senior và  958 junior và danh mục “Hội viên hoạt động” có 62.046 senior, 12.692 nghĩa sĩ và 16.758 junior.

Qua các con số cụ thể đã nói lên sự thoái hóa trong hoạt động tông đồ cần được chỉnh sửa, đổi mới theo tinh thần canh tân của Hội Thánh. Tất nhiên sẽ có phản biện: “số lượng hội viên sút giảm là do những hội viên già nua, bệnh tật qua đời, chớ đâu phải tại chúng tôi hoạt động kém”. Xin được trả lời: Đúng là như vậy. Nhưng chúng ta cần phải nhìn vào thực trạng hoạt động tông đồ, nếu hoạt động có hiệu quả tốt tất nhiên sẽ gia tăng số lượng hội viên mới (bù vào số người từ trần); nhưng nhìn vào hai bản tổng kết rồi đối chiếu, thấy khuyết vắng nhiều quá!

Một lần nữa, ở đây chỉ xin hiểu cho là chúng ta “nhìn lại mình” để thấy được thành quả tốt thì phát huy, nhưng nếu tồn tại thì cần bổ sung, sửa chữa, khắc phục. Việc làm này không phải là chỉ trích hay phê bình, mà là “sám hối và canh tân” như lời dạy của Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II.
 
Tóm lại, với quá trình công khai hoạt động tông đồ 96 năm (trên thế giới), 69 năm (ở Việt Nam), đã chứng tỏ “Mục đích, Tinh thần và Sứ vụ của Legio Mariæ” hoàn toàn mang tính cách Tông đồ Giáo dân, cộng tác với Giáo hội, thi hành sứ vụ “Đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15); và để đạt được hiệu quả tối ưu, Legio Mariæ đã “biểu lộ lòng nhiệt thành tôn sùng Đức Mẹ Chúa Trời. Legio Mariæ nhờ hội viên của mình để thực hiện việc trên đây: mỗi hội viên có nhiệm vụ phải giúp vào bằng cách nguyện gẫm hẳn hoi và bằng việc làm do lòng sốt sắng. Muốn cho việc tôn sùng này trở nên một nghĩa vụ chính thức Legio Mariæ, mỗi hội viên phải coi đó là một phận sự, buộc ngặt như đi họp hàng tuần và làm việc tông đồ. Mọi người phải nhất trí chu toàn phận sự đó. Đây là một điểm có nhắc lại bao nhiêu lần cũng không phải là thừa” (TB 5,26 – “Đặc điểm của lòng tôn sùng”).

V. Kết luận:
 
Sắc lệnh Tông Đồ Giáo Dân “Apostolicam Actuositatem” (số 1) viết: “Công đồng Vatican II muốn phát động mạnh mẽ hơn việc tông đồ của dân Thiên Chúa, nên chú tâm hướng về các Ki-tô hữu giáo dân, những người có phần riêng biệt và cần thiết trong sứ mệnh của Giáo hội, như đã được nhắc đến trong những văn kiện khác. Bởi vì, vốn phát sinh từ ơn gọi làm Ki-tô hữu, việc tông đồ giáo dân không bao giờ có thể khiếm khuyết trong Giáo hội. Trong những buổi đầu Giáo hội, việc tông đồ này thật là hăng say và kết quả biết bao! Chính Thánh Kinh chứng minh cách phong phú điều đó” (x. Cv 11,19-21; 18,26; Rm 16,1-16; Pl 4,3).

Chính vì thế, nên Giáo hội từ nhóm 12 Tông đồ tiên khởi, nay đã phát triển thành một đại tôn giáo gồm hàng tỷ tín hữu. Sự cộng tác nhiệt thành và mật thiết của Giáo dân trong sứ vụ tông đồ thường xuyên thông qua các Hội Dòng, Hội đoàn Công giáo tiến hành, mà trong đó có Hội đoàn Legio Mariæ. Người hội viên Legio Mariæ cần phải kiên trì trên hành trình Thập giá kết hợp mật thiết với Chúa Ki-tô và chiến thắng, phục sinh vinh hiển, như ĐTC. Phan-xi-cô giảng trong buổi đi Đàng Thánh giá với Giới Trẻ Thế Giới tại bãi biển Copacabana – Brasil (ngày 28/7/2013):

Không ai có thể tiếp cận và chạm vào Thánh giá Chúa Giê-su mà không để lại một cái gì đó của chính họ dưới chân Thánh giá, và không mang lấy một cái gì đó của Thánh giá Chúa Giê-su vào cuộc sống riêng của mình.
 
Chúng ta phải luôn sống và làm chứng tá cho niềm tín thác ấy, tin tưởng vào Đức Mẹ Ma-ri-a luôn đồng hành với chúng ta, luôn đứng bên Thập giá của chúng ta và che chở chúng ta, dù có khi chúng ta phải trả giá đắt bằng cả mạng sống. Hãy chạy đến với Mẹ và xin Mẹ chở che phù giúp” (nguồn: vietcatholic.net).

Ước được như vậy.

JM. Lam Thy ĐVD
 Trở về