Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 20 tháng 10 năm 2017

 MÙA CHAY - TUẦN THÁNH
(09/03/2017 04:29 AM)
Chia sẻ tin:
KIẾP BỤI TRO

Không chỉ trong Mùa Chay hoặc Tháng Cầu Hồn, mà cả đời người Công giáo luôn phải ghi nhớ một thực-tế-thật minh nhiên: “Ngươi là bụi đất và sẽ trở về bụi đất”(St 3:19).

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang đứng, đám cưới và trong nhà

Tuy không là Kitô hữu, nhưng NS Trịnh Công Sơn cũng chân nhận kiếp người chẳng là gì trong ca khúc “Cát Bụi”, với lời lẽ thế này: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy… Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi… Bao nhiêu năm làm kiếp con người chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày... Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để tình yêu xoay mòn thành đá cuội... Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay”.

Ca từ da diết trong giai điệu trầm lắng. Triết lý kiếp người là sự yếu đuối, mỏng dòn, bất túc, bất trác,… vì kiếp người chỉ là cát bụi, là bụi tro, là bụi cát, là bụi đất – không được là hạt cát hoặc hạt đất, mà chỉ là hạt bụi quá bé nhỏ!

Cũng với nỗi niềm về thân phận con người, NS Lê Dinh đã trải tâm sự qua ca khúc “Trở về Cát Bụi”, ca từ rõ ràng hơn và gần gũi với tư tưởng Công giáo: “Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó”. Tất cả những gì chúng ta sở hữu và tận hưởng đều không do tài năng của mình, vì thế mà phải chân nhận tích cực: “Trời đã ban cho, ta cám ơn trời, dù sống thương đau”. Tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa, Ngài CHO hay LẤY LẠI là quyền của Ngài, chúng ta không thể đòi hỏi, vả lại rồi ai cũng “trắng tay” như nhau: “Mai kia chết rồi, trở về cát bụi, giàu khó như nhau, nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao”. Số phận mai sau là do mình quyết định qua cách sống trên trần gian này: Được hưởng phúc trường sinh, hoặc chịu án phạt đời đời.

NS Lê Dinh có cách lý giải bình dân mà vẫn thâm thúy: “Này nhà lớn lầu vàng son, này lợi danh, chức quyền cao sang, có nghĩa gì đâu, sao chắc bền lâu, như nước trôi qua cầu”. Tất cả sẽ qua như “nước trôi qua cầu” mà không thể lấy lại. Thế mà người ta vẫn vênh vang tự đắc khi sống ung dung hơn người khác, nhưng Chúa Giêsu nói rõ: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3). Vậy người giàu đừng vội “hãnh diện”, còn người nghèo đừng quá “tủi thân”. Thiên Chúa nói là làm. Chắc chắn như vậy. Nhưng ngày nay chưa ai biết, quan trọng là kiếp sau!

Về vật chất đã vậy, về tinh thần cũng thế. Tất cả đều giả dối: “Này lời hứa, này thủy chung, này tình yêu, chót lưỡi đầu môi cũng thế mà thôi, sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời”. Cái CÓ mà như KHÔNG, cái KHÔNG mà như CÓ. Ngay cả lời hứa tưởng chừng “chắc chắn” mà cũng chỉ như “mây cuối trời”, mà mây thì luôn di động, thay đổi thất thường. Người ta gọi là “hứa cuội”. Vui cười chỉ trong thoáng chốc, nỗi buồn lo cứ đằng đẵng theo tháng ngày. Tiệc cưới một ngày mà vui được bao nhiêu phút? Tết cả ba ngày mà vui được bao lâu? Thực tế phũ phàng đó có giúp chúng ta cảm nghiệm được gì về tâm linh chăng? Ý Chúa muốn gì qua các biến cố cuộc đời – dù lớn hay nhỏ?

NS Lê Dinh nói về cuộc đời và nhắc nhở mọi người, nhất là với người giàu: “Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất, cuộc sống mong manh, xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen. Nào người sang giàu, đừng vì tham tiền, bỏ nghĩa anh em. Người ơi, xin nhớ cát bụi là ta, mai này chóng phai”. Thánh Gióp đã từng nhận thức rất rõ: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng”(G 1:20). Thế nên, dù mất tất cả và bản thân cũng bệnh tật đau đớn, ngài vẫn không than trách và vẫn tạ ơn Chúa. Một tấm gương sáng ngời để chúng ta cố gắng noi theo!

Lời nhắc nhở đó được lặp đi lặp lại ở phần kết (coda), cũng là lời xoáy sâu vào tâm khảm của mỗi chúng ta: “Người nhớ cho ta là cát bụi, trở về cát bụi, xin người nhớ cho!”. Nốt kết không ở chủ âm mà ở át âm, cứ lơ lửng, cứ ngân vang, như lời nhắc nhở không ngừng và mỗi người phải suy nghĩ đêm ngày, nhất là trong Mùa Chay này…

Kinh thánh đã so sánh rất cụ thể: “Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn(Kn 15:10). Quả thật, thân phận con người chẳng là gì cả. Vì thế, hãy bắt chước Thánh Phaolô: “Nếu phải tự hào, tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi” (2 Cr 11:30).

Đã bao lần chúng ta chứng kiến những người thân nhất của mình “ra đi”, dù y học có tân tiến đến đâu và các thầy thuốc có cố gắng hết sức thì cũng vẫn đành “bó tay” trước lưỡi hái của Tử Thần. Họ nhắm mắt và xuôi tay, một đi không hẹn trở lại, và đã bao lần chúng ta tiễn đưa người khác ra nghĩa trang. Đất lấp đầy huyệt là xong một kiếp người! Chúng ta suy nghĩ điều gì?

Lá cứ rụng, dù xanh hay vàng. Nhưng với người Công giáo, chết không là hết, mà chỉ là biến đổi (1 Cr 15:51), vì “chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời” (Thánh Phanxicô Assisi). Chúng ta tin sẽ được sống lại trong ngày sau hết, đó là niềm tin chắc chắn, không mơ hồ hoặc ảo tưởng, thế nên chúng ta vẫn dâng lời cảm tạ: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118; Tv 136).

Lạy Chúa, xin thương xót những tội nhân chúng con, xin giúp chúng con can đảm chết với Con Chúa để có thể được đồng phục sinh vinh quang. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.
 
TRẦM THIÊN THU
 
+ Trầm tư với “Trở Về Cát Bụi” :
     https://www.youtube.com/watch?v=04JjB9ZmyfE
     https://www.youtube.com/watch?v=IGb8VIjMVTw

LỆ KINH
 
Có nhiều dạng kinh nguyện, có nhiều cách cầu nguyện. Một trong các cách đó là “lệ kinh”, những lời kinh đẫm đầy nước mắt vì ăn năn, sám hối, đau khổ,... Lệ kinh rất thích hợp với tinh thần của Mùa Chay Thánh.

Trong tâm tình sám hối, Lm Ns Văn Chi (1) đã trải niềm tâm sự qua bài Thánh ca “Giọt Lệ Trong Lời Kinh” (2). Giai điệu và tiết tấu của bài này không cầu kỳ nhưng vẫn có thể thu hút lòng người, và có điều gì đó khiến cõi lòng chùng xuống, lắng đọng,...

“Giọt Lệ Trong Lời Kinh” được tác giả lồng trong nhịp 4/4. Cả bài là những lời van xin tha thiết, là lời cầu nguyện chân thành, với niềm mong ước được “nên người” như Chúa muốn.

Phần phiên khúc được viết ở âm thể thứ, với ca từ đầy chất thơ:

1a. Những mùa Thu đã tới, những mùa Thu qua đi, con van xin Ngài làm con chiên ngoan đạo. Rồi những mùa Thu héo hắt, góp từng cơn gió heo may, lá úa tàn theo gió bay.
 
1b. Những hạt kinh thắm thiết đắm chìm trong Thu sang, mênh mông dịu hiền là giấc mơ hiền hòa. Rồi những mùa Thu đến mãi, vượt qua cõi không gian, tiếng kinh con nguyện cầu là tâm tư đời hiến dâng.
 
Mùa Thu là mùa được dùng để ám chỉ đời người. Phải chăng vì mùa Thu có sự thay đổi sắc màu và có lá rụng? Cả cuộc đời phàm nhân, suốt đường trần lữ hành, tứ thời bát tiết, mùa đến rồi mùa đi, ước mơ vẫn chỉ là ước mơ, mãi mà không lột được xác sói, xác cọp, vẫn chưa thành chiên ngoan được, đôi khi cảm thấy tự trách mình!

Càng xấu hổ, càng trách mình, mơ ước càng cháy bỏng hơn, lời cầu càng thống thiết hơn:

2a. Như lời kinh thắp sáng khi hoàng hôn buông lơi, con van xin Ngài, đời con bao lỗi lầm. Một đời nguyện xin tha thứ, mắt lệ vương cõi ưu tư, năm tháng đời con vẫn trao.
 
2b. Đây lòng con thổn thức, đôi bàn tay đưa cao, ăn năn tội tình, nguyện dâng Cha dịu hiền. Từng ngày dài con ao uớc tìm quên những âu lo, xóa tan bao muộn phiền, tìm quên với đời hiến dâng.
 
Phần điệp khúc “sáng lên” trong âm thể trưởng, diễn tả lời cầu nguyện đầy tin yêu và hy vọng:

Con van xin yêu Ngài, làm con chiên ngoan đạo, con van xin yêu Ngài, dù Thu đến hay đi. Con van xin yêu Ngài, dù đời bao giông tố, Thu sang con nguyện cầu, nguyện dâng trót tình yêu.

Lời cầu nguyện đơn giản, niềm mơ ước đơn sơ lắm: Chỉ muốn trở thành “con chiên ngoan đạo” mà thôi. Vâng, chỉ thế thôi chứ nào dám mong gì hơn! Tuy nhiên, tinh thần hăng hái mà xác thịt lại yếu đuối quá (Mc 14:38), thế nên điều mơ ước ấy tưởng chừng đơn giản mà lại quá nhiêu khê!

Dọc đường thập giá, Chúa Giêsu đã ba lần ngã xuống đất vì kiệt sức và vì sức nặng của thập giá. Chúng ta cũng vậy, cứ té lên té xuống mà vẫn chưa nên người, chưa nên hoàn thiện theo ý Chúa muốn. Khốn nạn thật!

Thánh Phaolô đã ba lần xin Chúa cho mình thoát khổ, nhưng Chúa quả quyết: “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12:9a). Được lời như mở cờ trong bụng, Thánh Phaolô thanh thản cho chúng ta biết: “Thế nên tôi rất vui mừngtự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở mãi trong tôi” (2 Cr 12:9b).

Kỳ diệu quá, vì chính lúc chúng ta yếu đuối là sức mạnh của Đức Kitô đang hoạt động trong chúng ta. Như vậy, chúng ta đừng bao giờ thất vọng, hãy can đảm đứng dậy và làm lại cuộc đời, luôn vững tâm tín thác vào lòng thương xót của Chúa! Hãy để Chúa hành động, vì không có Ngài thì chúng ta chẳng làm được gì đâu! (Ga 15:5).

Mùa Chay về, chợt nhớ câu nhắc nhở trong ca khúc “Trở Về cát Bụi” (Ns Lê Dinh): “Người nhớ cho ta là cát bụi, trở về cát bụi, xin người nhớ cho!”. Tuy là ca khúc đời nhưng thiết nghĩ vẫn rất phù hợp với tinh thần Mùa Chay, vì trong Thứ Tư Lễ Tro, Giáo hội nhắc nhở mỗi chúng ta khi được xức tro: “Hãy nhớ mình là bụi đất và sẽ trở về bụi đất” (St 3:19).

TRẦM THIÊN THU
 
(1) Tên thật là Phaolô Chu Văn Chi, sinh ngày 14-5-1949 tại Ninh Bình, các bút hiệu khác: Văn Uyên, Thu Văn.
(2) https://www.youtube.com/watch?v=lNU3aKp6xFw (Hương Lan)
     https://www.youtube.com/watch?v=HUqK3Q8FO_U (Karaoke)
 Trở về
Các bài viết khác:
TÌM HIỂU VỀ LỄ DẦU? (14/04 00:43:35 AM)
NGƯỠNG SINH – TỬ (12/04 20:55:16 PM)