Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 25 tháng 4 năm 2017

 MÙA PHỤC SINH
(04/04/2015 23:34 PM)
Chia sẻ tin:
ÔNG ĐÃ THẤY VÀ TIN

CHÚA NHẬT PHỤC SINH NĂM B (05/04/2015)

[Cv 10,34ª.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9]


http://dongten.net/wp-noidung/uploads/2011/12/155721.jpg 


Thánh Gioan, trong bài Phúc Âm Thánh Lễ Mừng Chúa Phục Sinh hôm nay gợi ý cho chúng ta suy niệm cử chỉ của ba nhân vật chính được tường thuật: Maria Mađalêna, Thánh Phêrô và Thánh Gioan, người môn đệ được Chúa yêu thương.
 
Bài Phúc Âm thuật lại cho chúng ta hai lần quan sát từ bên ngoài của bà Maria Mađalêna: ("bà Maria Magdala) thấy (blepein) tảng đá đã lăn khỏi mộ" (Ga 20,1), của Thánh Gioan, người môn đệ Chúa Giêsu thương mến: "Ông Phêrô và môn đệ kia cùng chạy ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chay mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào" (Ga 20, 3-5); và hai lần nhìn thấy bên trong mộ của Thánh Phêrô: "Ông Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vãi để đó và khăn che đầu Chúa Giêsu" (Ga 20, 6-7), và của Thánh Gioan, người môn đệ Chúa Giêsu thương mến: "Bấy giờ môn đệ kia, người đã đến mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và tin" (Ga 20,8).
 
a) Thánh Gioan khởi đầu bài Phúc Âm, thuật lại cho chúng ta việc bà Maria Magdala, thương mến Chúa Giêsu,từ sáng sớm đã đi đến viếng mộ: "Sáng ngày thứ nhứt trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Magdala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Chúa Giêsu thương mến. Bà nói: Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu" (Ga 20,1- 2).
 
Có lẽ yếu tố để tả cảnh lúc đó, "lúc trời còn tối", được Thánh Gioan dùng để nói lên ngụ ý đức tin của bà Maria Magdala, mà cũng  là của tất cả các môn đệ lúc đó, đang còn chìm đắm trong tối tăm mù mịt, trước cái chết của Chúa Giêsu và họ chưa hiểu gì về ý nghĩa cuộc sống lại của Người. Do đó khi thấy ngôi mộ trống, Maria Mađalêna hốt hoảng chạy về báo cho các môn đệ: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi không biết họ để Người ở đâu" (Ga 20,2).
 
Cử chỉ và phản ứng của Maria Mađalêna là phản ứng tự nhiên của mọi người chúng ta. Đứng trước cái chết của người thân, chúng ta cảm thấy bùi ngùi thương mến và đầu  óc chúng ta đang sống lại với bao nhiêu kỷ niệm. Con người chúng ta "đóng kín" lại cho tình thương và kỷ niệm đối với người thân đã khuất. Tâm hồn chúng ta khó mở rộng cho thế giới xung quanh, cho những lời khuyên, ngay cả những lời khuyên ý nghĩa nhứt, chân thành nhất.
 
Trạng thái hốt hoảng của Maria Mađalêna nói lên điều đó, bà không  còn đầu óc đâu để suy nghĩ. Đức tin của bà đang còn chìm đắm trong mù mịt của "lúc trời còn tối". Ngay cả chính lúc Chúa Giêsu hiện ra trước mặt bà, bà cũng không nhận ra: "Nói xong bà quay lại và thấy Chúa Giêsu đang đứng đó, nhưng bà không biết là Chúa Giêsu…Maria tưởng là người làm vườn, liền nói: Thưa ông nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về" (Ga 20,14-15). Và bà được hân hoan giải thoát khi nghe tiếng Chúa Giêsu gọi bà: "Maria!" (Ga 20,15).
 
Bà quay lại và nói bằng tiếng Do Thái: "Rabboni, Lạy Thầy!" (Ga 20,16).
 
Nhưng bà là người được Thánh Grêgôriô Cả gọi là "nữ môn đệ tiên khởi của các môn đệ" (Apostola Apostolorum), bởi vì chính sự hoảng hốt của bà đã làm cho các môn đệ tỉnh dậy, không phải chỉ tỉnh ngủ, mà là đánh thức đức tin của các Vị để tìm hiểu sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, khởi đầu bằng cuộc chạy đua giữa thánh Phêrô và Thánh Gioan, chạy đến mộ: "Ông Phêrô và môn đệ kia liền chạy ra mộ. Cả hai cùng chạy" (Ga 20,3).
 
b) Cái nhìn quan sát (blepein) thứ hai từ bên ngoài, là cái nhìn của Thánh Gioan, người môn đệ được Chúa Giêsu thương mến. Thánh Gioan "thấy" (blepein) từ bên ngoài, cũng giống như bà Maria Magdala " thấy" (blepein). Trong cả hai trường hợp, Thánh Gioan đều dùng động từ "thấy" (blepein) như nhau. Cũng như bà Maria Mađalêna "thấy tảng đá đã lăn khỏi  mộ", nhưng bà chưa hiểu được ý nghĩa nên mới hốt hoảng, chạy về báo cho các môn đệ, thánh Gioan cũng "cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào". Thánh Gioan cũng chưa hiểu được ý nghĩa, nên việc tường thuật cái nhìn của ngài cũng kể như chấm dứt ở đó. Phúc Âm không thêm bớt một chữ nào nữa.
 
Hay có lẽ cái "nhìn" của Thánh Gioan cho ngài khám phá thêm một cái gì đó, hơn cái nhìn của bà Maria Mađalêna, nhưng nội dung chưa được xác định, nên ngài im lặng. Phải chăng một câu hỏi được Thánh Gioan đặt ra, điều mà bà Maria Mađalêna không nhận được trong cơn hốt hoảng, đó là nếu người ta muốn ăn cắp xác đem đi, thì sao lại phải tháo băng vải liệm, truớc khi chở xác đi. Dù sao đi nữa, thì nghi vấn vẫn chưa được câu giải đáp rỏ ràng, nên việc tường thuật của Thánh Gioan dừng lại ở đó.
 
c) Lần nhìn thấy đầu tiên bên trong mộ là cái nhìn của Thánh Phêrô: "Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Chúa Giêsu. Khăn nầy không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi" (Ga 20, 6-7).
 
Thánh Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ngài vào thẳng trong mộ, "thấy" những băng vải…và khăn che đầu. Lần nầy thì động từ "thấy" của Thánh Phêrô được tác giả Phúc Âm dùng động từ "theoreo": nhìn với cập mắt quan sát và "đặt giả thuyết" (theoria). Nội dung của "cái nhìn quan sát và đặt giả thuyết" (theoreo), thấy "những băng vải để ở đó, và khăn che đầucuốn lại, xếp riêng ra một nơi", có một cái gì đó đáng đặt câu hỏi hơn và rỏ ràng hơn là cái nhìn ( blepein) từ bên ngoài.
 
Nhưng rồi Thánh Phêrô cũng không đi đến kết luận được. Và Phúc Âm tường thuật lại việc chạy đến mộ của Thánh Phêrô, vào thẳng  trong  mộ và với cái nhìn quan sát và đặt giả thuyết cũng dừng lại ở đó. Chúng ta có cảm tưởng là Thánh Phêrô cũng chưa có tầm hiểu biết xâu xa gì hơn là những cố gắng bên ngoài mà Thánh Gioan thuật lại cho chúng ta.
 
Có lẽ đứng trước Mầu Nhiệm Phục Sinh quá lớn lao, tâm hồn Thánh Phêrô còn bị mây mù cản trở để có thể xuyên qua và thấu suốt. Mây mù đó phải chăng là do mặc cảm tội lỗi của ba lần chối Chúa Giêsu trong những ngày trước đó, cản trở Ngài nhận ra tín hiệu tình thương của Chúa Phục Sinh, mà chỉ có những ai sống thân tình với Chúa mới cảm nhận được. Mặc dầu thấy mồ trống và băng vải dưới đất, khăn che đầu cuốn lại, xếp riêng ra một nơi, nhưng Ngài không hiểu và không tin.
 
Và cũng có lẽ không phải chỉ có Thánh Phêrô có tâm hồn "lúc trời còn đang tối", khi Chúa Giêsu sống lại, mà hầu hết các môn đệ khác cũng vậy. Bóng tối đó chỉ tan biến đi, một thời gian sau, khi Chúa Giêsu từ giả các Ngài, thổi hơi và ban Chúa Thánh Thần cho các ngài: "Người lại nói với các ông: Bình an cho anh em. Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em. Nói xong Người thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị giữ" (Ga 20,21-23).  
 
d) Và sau cùng là cái nhìn của nguời môn đệ được Chúa Giêsu thương mến, của Thánh Gioan. Sau khi đã đợi và nhường bước cho Thánh Phêrô vào mộ trước, để kính trọng địa vị của người đứng đầu các môn đệ và là Vị Chủ Chăn Tối Cao của toàn thể Giáo Hội sau nầy vào trước, Thánh Gioan cũng vào trong mộ và thấy những gì Phêrô đã thấy: "Bấy giờ người môn đệ kia, người đã tới mộ trước cũng đi vào" (Ga 20,8). 
 
Nhưng cái nhìn của Thánh Gioan là cái nhìn trực giác. Ngài nhìn và hiểu ngay. Cái nhìn của Thánh Gioan là cái nhìn của tình thương và chắc chắn đã nhận được tình thương của Chúa Giêsu đáp lại, qua những tín hiệu "khăn vải để ở đó khăn che đầu cuốn lại, xếp riêng ra một nơi". Thánh Gioan đã nhận được tín hiệu tình thương đó trong buổi tiệc ly cuối cùng, khi Ngài dựa đầu vào ngực Chúa Giêsu:"Trong số các môn đệ, có một người được Chúa Giêsu thương mến. Ông đang dùng bửa, tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu" (Ga 13,23).
 
Và từ cái nhìn trực giác đó đi đến đức tin, dường như không có khoảng cách. Bởi đó Thánh Gioan diễn tả hai tác động đơn sơ chỉ bằng một câu văn ngắn ngủi với hai động từ: "Ông đã thấy và tin" (Ga 20,8b).
 
Qua bốn trường hợp để tìm đến Chúa Phục Sinh hôm nay, tiến trình tìm đến đức tin, là tiến trình tự nhiên của con người tìm đến Thiên Chúa. Có những lúc chúng ta sống trong thương tiếc, đau buồn gần như "đóng kín" như trường hợp của bà Maria Mađalêna;
 
- với cái nhìn từ bên ngoài để đặt nghi vấn và tìm hiểu như trường hợp cái nhìn từ ngoài của Thánh Gioan;
 
- với cái nhìn cố gắng tìm  hiểu nhưng tâm hồn bị mây mù che phủ thành ra cuộc sống đức tin quờ quạng như cái nhìn và đặt giả thuyết của Thánh Phêrô
 
- và với cái nhìn trực giác thấu hiểu ngay nội dung của niềm tin, như cái nhìn "đã thấy và tin" của Thánh Gioan.
 
Thánh Gioan có được cái nhìn trực giác mầu nhiệm Phục Sinh, vì  cái nhìn tìm đức tin của Ngài không phải  chỉ có lý trí để suy luận, mà là tiến trình tìm Chúa với cả tình thương.
Tìm Chúa, tin vào Chúa và ủy thác mình trong cánh tay Chúa, như đứa trẻ hoàn toàn vững chắc trong cánh tay người mẹ. Đó cũng là ý nghĩa của Kinh Tin Kính bằng La Ngữ: "Credo in  Unum Deum, Patrem Onnipotentem"(Con tin kính "vào" một Thiên Chúa là Cha Toàn Năng).
 
GBt. Nguyễn Học Tập
 Trở về
Các bài viết khác:
NIỀM VUI PHỤC SINH (20/04 21:38:05 PM)
LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT (20/04 20:58:54 PM)