Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 25 tháng 9 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Mẹ Maria - Bài về Mẹ
(04/09/2017 16:46 PM)
Chia sẻ tin:
KÍNH CHÀO MẸ

https://i.pinimg.com/736x/f3/f0/5c/f3f05c66e8928fbd7334639b92aee204--blessed-mother-mother-mary.jpg
Sinh và Tử là hai cột mốc “lịch sử” của mỗi con người. Sinh vui, Tử buồn – một đầu vui và một đầu buồn. Điều đó có thể coi như “phần cứng” đã được cài đặt mặc định trong cuộc đời của con người.
 
Chắc chắn rằng sinh nhật là một trong các dịp quan trọng của đời người. Quan trọng vì đó là thời điểm cất tiếng khóc chào đời của một sinh linh và chính thức làm người giữa cuộc đời. Người ta có thể chọn nhiều thứ nhưng không ai có thể chọn cha mẹ, nơi sinh, ngày sinh và giờ sinh. Chết cũng vậy, thế mà người ta cứ “chọn giờ tốt” để động quan. Mê tín dị đoan, vớ vẩn vì ấu trĩ quá!
 
Mừng sinh nhật, người ta thường thắp sáng số cây nến theo số tuổi của ai đó. Khi kính mừng sinh nhật Đức Mẹ, chúng ta phải thắp bao nhiêu cây nến? Biết bao nhiêu mà thắp! Thiết tưởng chỉ cần thắp sáng MỘT cây nến đặc biệt, đó là Cây Nến Tin Yêu.
 
Nhân tiện nói về sinh nhật, xin “mở ngoặc” nhỏ: Nhiều người tin điều này hên hoặc sự nọ xui, đó chỉ là dị đoan, ngay cả người Công giáo cũng vẫn có những người mê tín. Chẳng hạn người ta chọn ngày/giờ tốt và tránh ngày/giờ xấu. Có hai thứ người ta không chọn được là “lúc sinh” và “lúc chết”. Sao không chọn giờ tốt mà sinh hoặc chết? Không chọn được lúc sinh hoặc chết thì chọn giờ khắc tốt để làm điều này hoặc việc nọ, kể cả lúc an táng, vậy không phải là dị đoan thì là gì? Đúng là vớ vẩn thật! Loại niềm tin như vậy là KHÔNG TIN vào Thiên Chúa, KHÔNG muốn chấp nhận sự quan phòng và tiền định của Ngài.
 
Mỗi khi mừng sinh nhật của ai đó, chúng ta thường tặng thiệp hoặc quà, và nói lời “Chúc Mừng Sinh Nhật – Happy Birthday”. Mừng kính sinh nhật Đức Mẹ, chúng ta biết làm gì? Chắc hẳn không gì làm Đức Mẹ vui bằng cách nói lời “xin vâng” như Đức Mẹ, nghĩa là chúng ta phải làm theo lời dạy của Chúa Giêsu. Đó là lời chúc “Holy Birthday” làm vui lòng Mẹ. Thật vậy, tại tiệc cưới Ca-na, Đức Mẹ đã dặn các gia nhân: “Người bảo gì thì cứ việc làm theo” (Ga 2:5). Chắc hẳn Đức Mẹ cũng đang bảo mỗi chúng ta như vậy. Thực hành theo lời Đức Kitô là món quà sinh nhật quý giá và thánh đức để chúng ta kính tặng trong dịp sinh nhật Đức Mẹ.
 
Đối với ngày lễ Sinh Nhật Đức Mẹ, Thánh Anrê (đảo Crêta) nhận định: “Lễ sinh nhật Đức Trinh Nữ Maria là ngày mà Đấng tạo dựng vũ trụ đã xây Đền Thờ của Ngài bởi một dự án tuyệt vời, thụ tạo trở thành nơi ở được tuyển chọn trước của Đấng Tạo Hóa” (Discorsi, 1, PG 97, 810). Đức Maria là thụ tạo đặc biệt của Thiên Chúa, đầy ân phúc, nhưng Mẹ luôn khiêm nhường, chỉ dám nhận mình là “nữ tỳ của Thiên Chúa” (Lc 1:38). Điều đó đã khiến Thiên Chúa “mủi lòng”. Thật tuyệt vời biết bao!
 
Thiên Chúa yêu quý đức khiêm nhường. Chính Chúa Giêsu đã xác định: “Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên” (Mt 23:12; Lc 14:10; Lc 18:14). Thiên Chúa rất yêu thương người khiêm hạ, nhưng lại rất ghét người kiêu căng, ngạo mạn. Thiên Chúa đã tuyên phán qua miệng ngôn sứ Mi-kha: “Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha, ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa, từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en. Nguồn gốc của Người có từ thời trước, từ thuở xa xưa. Vì thế, Đức Chúa sẽ bỏ mặc Ít-ra-en cho đến thời một phụ nữ sinh con. Bấy giờ những anh em sống sót của người con đó sẽ trở về với con cái Ít-ra-en” (Mk 5:1-2). Nói đến miền Bê-lem và đề cập “một phụ nữ sinh con” là nói đến Thôn nữ Maria, Mẹ Đấng Cứu Thế.
 
Trong sách Mi-kha, ý định Thiên Chúa được mặc khải: “Người sẽ dựa vào quyền lực Đức Chúa, vào uy danh Đức Chúa, Thiên Chúa của Người mà đứng lên chăn dắt họ. Họ sẽ được an cư lạc nghiệp, vì bấy giờ quyền lực Người sẽ trải rộng ra đến tận cùng cõi đất. Người sẽ chiến thắng Át-sua. Chính Người sẽ đem lại hoà bình. Khi Át-sua xâm nhập xứ sở và giày đạp đất nước chúng ta, chúng ta sẽ đặt bảy mục tử và tám thủ lãnh chống lại chúng. Họ sẽ dùng gươm mà cai trị đất Át-sua, lấy giáo mà cai trị xứ Nim-rốt” (Mk 5:3-5). Nước Chúa mới là quốc gia đích thực, nơi chỉ có yêu thương và hòa bình, tất cả đều trường tồn bất biến. Chúng ta đã diễm phúc được là dân của Ngài, là con cái của Ngài, và được mời gọi nên thánh (Mt 5:48). Ước gì mỗi chúng ta cũng chắc chắn có được tấm visa vào Nước Trời và được trở nên công dân chính thức của Vương Quốc vĩnh hằng.
 
Mọi sự đều được Thiên Chúa quan phòng và tiền định theo Thánh Ý Ngài, cuộc đời Đức Mẹ cũng vậy – và cuộc đời của mỗi chúng ta cũng thế. Thánh Phaolô xác định: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc” (Rm 8:28-29). Thánh Phaolô giải thích theo chuỗi liên kết lô-gích: “Những ai Thiên Chúa đã tiền định thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi thì Người cũng làm cho nên công chính; những ai Người đã làm cho nên công chính thì Người cũng cho hưởng phúc vinh quang” (Rm 8:30).
 
Ôi, thật tuyệt vời biết bao! Vì thế, chúng ta phải tự nỗ lực không ngừng để có thể hãnh diện nói với Thiên Chúa thế này: “Phần con đây, con tin cậy vào tình thương Chúa, được Ngài cứu độ, lòng con sẽ vui mừng. Con sẽ hát bài ca dâng Chúa, vì phúc lộc Ngài ban” (Tv 13:6). Tất nhiên, đó là quyền tự do của chúng ta, Thiên Chúa không hề ép buộc!
 
Chúng ta không biết rõ sinh nhật của Đức Mẹ vào ngày tháng nào, mà chúng ta chỉ biết song thân của Đức Mẹ là Thánh Gioakim và Thánh Anna. Kinh Thánh cũng không ghi lại chi tiết cụ thể. Có lẽ vì vậy mà Phúc Âm lễ Sinh Nhật Đức Mẹ lại nói về gia phả và hoàn cảnh sinh của Chúa Giêsu, tất nhiên vẫn có Đức Mẹ vì Đức Mẹ là Mẹ của Chúa Giêsu. Theo Kinh Thánh, tính tới khi Đức Giêsu Kitô nhập thể và nhập thế, có 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 14 đời: (1) từ tổ phụ Áp-ra-ham đến vua Đa-vít có 14 đời; (2) từ vua Đa-vít đến thời lưu đày ở Babylon có 14 đời; và (3) từ thời lưu đày ở Babylon đến Đức Kitô có 14 đời.
 
Với lời kể ngắn gọn, trình thuật Tin Mừng Mt 1:18-23 cho chúng ta biết gốc tích của Đức Giêsu Kitô: Bà Maria, mẹ Hài Nhi Giêsu, đã thành hôn với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông Giuse, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, sứ thần Chúa hiện đến báo mộng: “Này ông Giuse, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ”.
 
Tất cả sự việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”. Đức Mẹ là nhân vật đặc biệt, nhưng Đấng Cứu Thế còn đặc biệt hơn. Vì thế, không gì lạ khi Kinh Thánh thuật lại hoàn cảnh giáng sinh của Chúa Giêsu, chứ không đề cập nguồn gốc Đức Maria.
 
Ưu ái nói về Đức Maria, Thánh Denis đã xác định: “Đức Mẹ là nơi nương náu của những người đã hòng hư mất, là hy vọng của những người không còn hy vọng”. Còn Thánh Phanxicô Salê tha thiết mời gọi: “Hãy chạy đến với Đức Maria, ngã vào vòng tay Mẹ với lòng tin tưởng hoàn toàn”. Thật đúng như vậy, bởi vì “được sống dưới sự che chở của Đức Mẹ là một hạnh phúc lớn lao” (Thánh Ðamianô).
 
Khi kính Mừng Sinh Nhật Đức Mẹ, thiết tưởng chúng ta cũng nên nhớ lại ba mệnh lệnh quan trọng mà Đức Mẹ đã truyền dạy qua ba trẻ nhỏ tại Fátima (Bồ Đào Nha) từ năm 1917: (1) Cải thiện đời sống, (2) Tôn sùng Mẫu Tâm, (3) Lần Chuỗi Mai Côi. Và chúng ta cùng chúc mừng Sinh Nhật Đức Mẹ: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc…”. Một thế kỷ trôi qua, thế giới chưa có hòa bình đích thực, Việt Nam cũng đầy những thứ bất ổn. Mỗi chúng ta cần phải tự xem lại cách sống của chính mình.
 
Nói về đặc ân dành cho Đức Mẹ, Chúa Giêsu đã cho Thánh nữ Catarina Siena biết: “Cha muốn ban cho Mẹ Maria đặc ân này vì lòng nhân từ của Cha và để tôn kính Ngôi Hai đã nhập thể: Bất cứ ai, dù tội lỗi đến đâu, mà kính cẩn tin yêu chạy đến kêu xin Mẹ Maria, sẽ không rơi vào quyền lực của quỉ dữ”.
 
Nhân dịp kính mừng sinh nhật Đức Mẹ, chúng ta cùng viếng thăm Ngôi Nhà của Đức Mẹ tại Êphêsô: https://www.youtube.com/watch?v=CbxFvxpkst4
 
Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin ban ơn hoán cải cuộc đời tất cả chúng con, xin thương xót thế giới và Việt Nam nhỏ bé của chúng con, bầu trời Nước Việt lúc nào cũng “u ám” quá. Xin ban cho dân Việt chúng con được hưởng nền hòa bình đích thực trong hồng ân thương xót của Ngài.
 
Lạy Thánh Mẫu Maria, Mẹ là người có phúc và xứng đáng mọi lời chúc tụng, vì Mẹ đã sinh ra Mặt trời Công Chính là Đức Kitô, Thiên Chúa của chúng con. Xin Mẹ thương nguyện giúp cầu thay cho chúng con, bây giờ và trong giờ lâm tử, nhất là những người còn phải chịu áp bức và bất công.
 
Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của chúng con. Amen.

 
TRẦM THIÊN THU
--------------------------------

ĐỨC MARIA TRINH VƯƠNG

http://p1.storage.canalblog.com/16/93/249840/32705352.jpg
Lễ Đức Maria Trinh Vương (Đức Maria Nữ Vương) được ĐGH Piô XII thiết lập ngày 11-10-1954, với thông điệp Ad Caeli Reginam. Lễ này được mừng vào ngày 31-5, ngày cuối cùng của tháng kính Đức Mẹ. Năm 1969, ĐGH Phaolô VI dời lễ này vào ngày 22-8.

Lễ Đức Maria Trinh Vương có nguồn gốc từ Kinh thánh. Khi sứ thần Gabriel báo tin Con Mẹ sẽ nhận Vương triều David và cai trị đời đời. Mẹ đi thăm chị Elizabeth, Mẹ được gọi là “Mẹ Thiên Chúa”. Trong mọi bí ẩn cuộc đời Mẹ, Mẹ luôn kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu: Thiên chức Nữ vương là chia sẻ Thiên chức Quốc vương của Chúa Giêsu. Chúng ta có thể nhớ lại trong Cựu ước, mẹ của vua có ảnh hưởng nhiều trong việc triều chính.

Thế kỷ IV, thánh Ephrem gọi Đức Mẹ là “Lệnh Bà” và “Nữ vương”, rồi các Giáo phụ và các Tiến sĩ Giáo hội vẫn tiếp tục dùng danh hiệu này. Các bài thánh ca hồi thế kỷ XI và XIII đều tôn xưng Mẹ là Nữ vương: “Kính mừng Nữ vương”, “Kính mừng Nữ hoàng Thiên quốc”, “Nữ vương Thiên đàng”. Chuỗi Mân côi của thánh Đa Minh và triều thiên của thánh Phan Sinh cũng như nhiều lời cầu trong Kinh cầu Đức Bà đều nhắc đến chức Nữ vương.

Lễ này theo sau lễ Đức Mẹ Mông triệu một cách hợp lý và được mừng vào ngày thứ tám sau lễ Mông triệu. Trong tông thư “Nữ hoàng Thiên quốc”, ĐGH Piô XII nói rằng Đức Maria xứng đáng nhận danh hiệu này vì Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, vì Mẹ sống kết hợp mật thiết với công cuộc cứu độ của Chúa Giêsu với cương vị là Eva mới, vì Mẹ hoàn hảo trổi vượt và vì Mẹ có quyền bầu cử cho chúng ta.

Nữ Vương Thiên Đàng ( Regina Caeli) là danh xưng được các tín hữu (chủ yếu là Công giáo) dành cho Đức Mẹ, và với mức độ nào đó, trong Anh giáo và Chính thống giáo Đông phương cũng dùng danh xưng này, kết quả của Công đồng Êphêsô I hồi thế kỷ V, Đức Mẹ được tôn xưng là “Theotokos” (người mang Đức Kitô), danh xưng này có gốc tiếng Latin là Mater Dei, nghĩa là Mẹ Thiên Chúa.

Về vấn đề này, giáo huấn Công giáo được diễn tả trong thông điệp Ad Caeli Reginam của ĐGH Piô XII. Thông điệp nói rằng Đức Mẹ được gọi là Nữ Vương Thiên Đàng vì Đức Kitô là Vua Israel và Vua Vũ Trụ. Chính thống giáo Đông phương không chia sẻ tín điều này của Công giáo, nhưng họ có lịch sử phụng vụ phong phú về việc tôn kính Đức Mẹ.

Danh xưng Nữ Vương Thiên Đàng đã có từ lâu trong truyền thống Công giáo, có trong các kinh nguyện và văn chương sùng kính, có trong nghệ thuật Tây phương với chủ đề “Đăng Quang Đức Mẹ” (Coronation of the Virgin), từ thời Thượng Trung Cổ, rất lâu trước khi có dịnh nghĩa của Giáo Hội.

Theo giáo lý Công giáo, Đức Mẹ được đưa về trời ở với Đức Giêsu Kitô, Con Mẹ, và đã được giới thiệu trong sách Khải Huyền (Kh 11:19-12:6) là “người nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng”. Đức Mẹ phải được tôn xưng là Nữ Vương, không chỉ vì cương vị làm mẹ của Chúa Giêsu mà còn vì Chúa Cha đã tiền định Đức Mẹ được đồng công cứu độ nhân loại. Thông điệp Ad Caeli Reginam nói rằng Đức Kitô cứu độ nhân loại, Ngài là Thiên Chúa và là Thiên Vương, thế nên Đức Mẹ cũng là Nữ Vương vì Đức Mẹ tự nguyện xin vâng đồng công cứu độ với Ngôi Con.

Nữ Vương Thiên Đàng là một trong nhiều danh xưng dành cho Đức Mẹ. Danh xưng này lấy từ giáo huấn Công giáo dạy rằng Đức Mẹ, vào cuối đời trần thế, cả hồn xác được đưa về trời, và Đức Mẹ là Nữ Vương ở đó. Đó là định nghĩa đầu tiên về Đức Mẹ và là nền tảng về danh xưng Nữ Vương Thiên Đàng được phát triển tại Công đồng Êphêsô I, và Công đồng này xác định Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Các giáo phụ đồng ý cách gọi này để phản bác ý kiến cho rằng Đức Maria “chỉ là” Mẹ của Chúa Giêsu (về nhân tính). Không có ai tham dự vào sự sống của Chúa Giêsu hơn Đức Mẹ, người đã sinh Con Thiên Chúa.

Nữ Vương Mân Côi: Đức Mẹ cho các tín hữu tham dự vào sự sống của Mẹ với Đức Kitô. Kinh Mân Côi là lời cầu xin đức tin, đức cậy và đức mến – các nhân đức đối thần hoàn hảo nơi Đức Mẹ.

Nữ Vương các Thiên Thần: Truyền thống Công giáo phản ánh trong Kinh cầu Loreto, các Thiên thần là sứ giả của Thiên Chúa, các Thiên thần cũng chúc tụng Thiên Chúa. Là mẹ Thiên Chúa, Đức Maria còn hơn là một sứ giả, và trong Kinh Ngợi Khen (Magnificat), Đức Mẹ cũng chúc tụng Thiên Chúa. Trên Thiên Đàng, Đức Maria là Nữ Vương các Thiên Thần.

Nữ Vương Hòa Bình: Đối với các Kitô hữu, Đức Kitô là sự bình an (hòa bình). Họ cầu nguyện: “Nguyện xin bình an của Đức Kitô ở với bạn”. Đức Mẹ là Nữ Vương Hòa Bình vì Đức Mẹ giúp giao hòa nhân loại với Thiên Chúa, đưa hòa bình vào thế giới, và vì Đức Mẹ đã sống trọn Thánh Ý Chúa chứ không theo ý riêng. Theo truyền thống Công giáo, hòa bình là Thánh Ý Chúa.

Nữ Vương các Tổ Phụ: Trong Cựu ước, các Tổ phụ có mối liên hệ ngoại lệ với Thiên Chúa. Tổ phụ Ápraham được coi là “cha của đức tin” (St 15:5; Rm 4; Dt 11:8). Trong Kinh cầu Loreto, Thiên Chúa không chỉ là Thiên Chúa của Ápraham, Isaac và Giacóp, mà còn là Thiên Chúa của Đức Maria. Chỉ có Đức Maria có đức tin hoàn hảo nên mới được gọi là “diễm phúc” (Lc 1:45). Với danh xưng Nữ Vương các Tổ Phụ, Giáo hội Công giáo bày tỏ sự xứng hợp và vị trí của các Tổ phụ thời Cựu ước.

Với lý do tương tự, Đức Mẹ là Nữ Vương các Tiên Tri (Ngôn sứ) với lời tiên tri của Đức Mẹ trong Kinh Magnificat. Đức Mẹ là Nữ Vương các Tông Đồ, Nữ Vương các Vị Tử Đạo, Nữ Vương các Tội Nhân, Nữ Vương các Người Đồng Trinh, và Nữ Vương các các Thánh. Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội nên được đặc cách về trời khác với mọi thụ tạo.

Trong cuốn “Vinh Quang của Đức Mẹ” (The Glories of Mary), Thánh Anphong Ligôri đã gọi Đức Mẹ là “Cửa Thiên Đàng”, dựa trên văn bản của Thánh tiến sĩ Bernard Clairvaux.

Năn 1964, Công đồng Vatican II gọi Đức Mẹ là Nữ Vương Vũ Trụ (Nữ Vương Trời Đất). Trong Hiến chế Lumen Gentium (Ánh Sáng Muôn Dân, số 59), nói: “Cuối cùng, Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, khi hoàn tất hành trình trần thế, đã được đưa cả hồn và xác về trời vinh quang, và được Chúa tôn vinh làm Nữ Vương Vũ Trụ”.

Tôn danh Đức Maria Trinh Vương được thúc đẩy bởi các công nghị về Đức Maria tại Lyon (Pháp), Freiburg (Đức), và Einsiedeln (Thụy Sĩ). Gabriel Roschini thành lập Hội Pro Regalitate Mariae tại Rôma (Ý) nhằm thúc đẩy việc sử dụng tôn danh Đức Maria Trinh Vương. Vài Đức giáo hoàng đã gọi Đức Maria là Nữ Vương Thiên Đàng, có ghi trong tài liệu của Gabriel Roschini. ĐGH Piô X lặp lại tôn danh này nhiều lần trong các thông điệp và các Tông thư, nhất là hồi thế chiến II.
Lạy Đức Mẹ Trinh Vương, xin thương nguyện giúp cầu thay. Amen.

TRẦM THIÊN THU
 Trở về
Các bài viết khác:
NGÀY SINH CỦA MẸ (8/9) (04/09 16:43:44 PM)