Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 29 tháng 6 năm 2017

 MÙA PHỤC SINH
(22/03/2016 20:24 PM)
Chia sẻ tin:
PHỤC HỒI SỰ SỐNG

CHÚA NHẬT PHỤC SINH NĂM C (27/03/2016)
[Cv 10, 34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9]

http://2.bp.blogspot.com/-aqe7IMUboVM/TbWOd2fLpWI/AAAAAAAACWg/Wf8A_22OKPo/s1600/risenJesus-Easter.jpg 

Bài Tin Mừng Chúa nhật Phục Sinh năm C (Ga 20, 1-9, hay Lc 24, 1-12) trình thuật: Các bà (bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Gio-an-na, bà Ma-ri-a, mẹ ông Gia-cô-bê và các bà khác) đi ra mộ thấy tảng đá chắn cửa mộ đã lăn ra một bên, vào trong mộ thì không thấy xác Đức Giê-su. Các bà lo lắng hoảng sợ thì Thiên thần hiện ra và báo cho các bà biết Đức Giê-su đã sống lại. Nhưng khi về thuật lại cho các Tông đồ nghe thì các ông không tin. 2 môn đệ là Phê-rô cùng với “người được Chúa yêu” chạy vội ra mộ thì thấy đúng như lời các bà đã nói. Trong số đông những người được chứng kiến hiện tượng ngày Chúa Phục Sinh, nổi bật ba nhân vật với ba nhãn quan khác nhau, đó là: bà Ma-ri-a Mac-đa-la, ông Phê-rô và “người môn đệ Chúa yêu”:

Bà Ma-ri-a Mac-đa-la thì cứ đinh ninh xác Chúa đã bị người ta đánh cắp nên hoảng sợ, ngay tức thì bà được thiên thần trấn an: "Sao các bà lại tìm Người Sống ở giữa kẻ chết? Người không còn đây nữa, nhưng đã trỗi dậy rồi. Hãy nhớ lại điều Người đã nói với các bà hồi còn ở Ga-li-lê, là Con Người phải bị nộp vào tay phường tội lỗi, và bị đóng đinh vào thập giá, rồi ngày thứ ba sống lại." (Lc 24,  5-7). Sau đó, Chúa đã hiện ra với bà (“Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ” – Mc 16, 9). Nhờ vậy, bà hết hoảng sợ vì đã tin, liền cùng với các bà khác kể cho Nhóm Mười Một và mọi người khác biết tất cả những sự việc ấy, “Nhưng các ông cho là chuyện vớ vẩn, nên chẳng tin” (Lc 24, 11).

Con người bộc trực Phê-rô thì vẫn với nhãn quan bán tín bán nghi (nửa tin nửa ngờ), liền cùng với “người môn đệ được Chúa yêu” chạy đến mộ xem sự việc ra sao. Ông đã thấy đúng như lời các bà đã nói (tảng đá lấp cửa mộ đã lăn ra một bên, ngôi mộ trống trơn không thấy xác Đức Giê-su đâu, các băng vải và khăn che đầu của Chúa được xếp gọn gàng), nên “rất đỗi ngạc nhiên về sự việc đã xảy ra”. Rất đỗi ngạc nhiên thì chứng tỏ ông vẫn chưa tin, cũng chẳng hơn gì những kẻ “cho là chuỵên vớ vẩn, nên chẳng tin”. Thậm chí, đến lúc Đức Giê-su hiện ra với các ông và chúc “bình an cho anh em” thì các ông lại "kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma” (Lc 24, 37).

Với trường hợp Ma-ri-a Mac-đa-la thì có thể hiểu được, vì bà không ở liền bên với Đức Giê-su như các môn đệ thân tín của Người. Vả lại, với lòng kính mến thương yêu Người đã chữa lành cho bà căn bệnh bị quỷ ám, bà và các bà khác khi không thấy xác Đức Giê-su thì chỉ nghĩ là người ta đã đánh cắp, và đến khi được thiên thần báo cho biết Người đã sống lại, nhất là khi được Người hiện ra với bà thì Ma-ri-a Mac-đa-la đã yên tâm và mừng rỡ tin rằng đó là chuỵên hiển nhiên. Nhưng đến như Phê-rô và các môn đệ khác ở liền bên, ăn cùng mâm, ngồi chung chỗ, ngày ngày được nghe lời dạy bảo, được chứng kiến biết bao nhiêu phép lạ Thầy Chí Thánh đã làm, mà vẫn còn bán tín bán nghi (khi thì coi Thầy mình đúng là Con Thiên Chúa, khi thì lại coi đó là ma), thì quả thật… hết biết!

Còn “người môn đệ được Chúa yêu” Gio-an thì “Ông đã thấy và đã tin”. Ông đã thấy cái gì và tin cái gì? Ông đã thấy mọi sự như Phê-rô; nhưng ông tin Đức Giê-su đã từ cõi chết trỗi dậy, vì ông là môn đệ đã nghe Lời Chúa giảng dạy bằng cả con tim và khối óc, nhất là khi đứng dưới chân thập tự còn được Người trao cho Đức Mẹ Thiên Chúa nhận làm con. Chỉ có con tim mới đọc được ý nghĩa của những bằng chứng tình yêu; nhưng chỉ với con tim thì cũng rất có thể có những nhận định, những phán đoán sai lầm, nếu thiếu một khối óc biết phân biệt thiện ác, đúng sai. Thực thế, nếu chỉ với con tim, thì bà Ma-ri-a Mac-đa-la và thánh Phê-rô không thua gì thánh Gio-an, nhưng vì chưa được Thánh Linh soi sáng cho khối óc thì vẫn có những sai lầm đáng tiếc. Chỉ đến sau ngày Lễ Ngũ Tuần, được Thánh Thần gột rửa tận căn con người phàm tục (như lời tiên báo của thánh Gio-an Tẩy giả: “Người sẽ làm phép rửa cho các anh trong Thánh Thần và lửa” – Mt 3, 11), các môn đệ mới thực sự trở nên sáng suốt và dũng cảm đi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ bằng cả con tim và khối óc, thậm chí bằng cả mạng sống của mình.

Như vậy là đã rõ, yêu Chúa nhưng trong óc vẫn còn phân vân, vẫn còn để ngoại cảnh chi phối, để rồi thì nhìn sự việc với nhãn quan bán tín bán nghi, thì chưa thể gọi là “yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức lực” được. Nếu chỉ là “yêu Chúa hết lòng hết sức” thì vẫn chưa đủ; mà còn cần phải “yêu Chúa hết linh hồn, hết trí khôn” nữa. Nói đến trí khôn tức là nói đến khối óc biết nhận định, suy tư để nhìn ra được chân giá trị của vấn đề. Tóm lại, trước những hiện tượng của biến cố Phục Sinh, Đức Giê-su muốn dạy bảo các môn đệ, và nói chung là con người trần thế, hiểu rằng Thiên Chúa luôn mong muốn và sẵn sàng đến với con người bằng con đường mạc khải qua những dấu chỉ và hiện tượng thiên nhiên và bằng chính Con Một Người là Đức Giê-su Ki-tô. Và để đến với Thiên Chúa, đáp trả ân tình Người rộng ban, thì con người cần phải có một đức tin – một đức tin vững mạnh được xây dựng trong đức mến – và chỉ có như thế mới có hy vọng được cứu rỗi. Ấy cũng bời vì “Đức Tin ‘hành động qua đức ái’ (Gl 5, 6) trở thành một chuẩn mực mới giúp thông hiểu và hành động, làm thay đổi toàn thể cuộc sống con người.” (Tông thư “Porta Fidei”, số 6).

Tuy nhiên, là con người với thân phận mỏng giòn yếu đuối, thì cũng không thể ỷ vào sức mình để có thể có được những phán đoán chính xác trước muôn hình ngàn trạng của thế giới tự nhiên cũng như thế giới siêu hình. Vì thế, rất cần sự soi sáng và trợ giúp đắc lực của Thánh Linh, mà muốn có được cứu cánh ấy thì phải biết cầu nguyện. Vâng, “Hãy xây dựng đời mình trên nền tảng đức tin rất thánh của anh em, hãy cầu nguyện nhờ Thánh Thần” (Gđ 1, 20). Sẽ có một câu hỏi mà Người Thầy Chí Thánh sẽ hỏi chúng ta khi chúng ta cầu nguyện: “Anh em xin gì?”, chúng ta hãy mở hết tâm hồn, hết trí khôn ra và khẩn thiết thưa: “Thưa, chúng con xin ĐỨC TIN”. Đó là điều tiên quyết, đừng hoài nghi nữa, đừng bán tín bán nghi nữa, nhất là đừng ỷ tài cậy sức của mình, mà hãy dốc lòng tin và cầu nguyện, nhiên hậu chúng ta sẽ được toại nguyện, bởi "Tất cả những gì anh em lấy lòng tin mà xin khi cầu nguyện, thì anh em sẽ được" (Mt 21, 22), và “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho.” (Mt 7, 7).

Rõ ràng “Ðức Chúa Giê-su Ki-tô đã chiến thắng tội lỗi cùng sự chết và có đầy đủ quyền năng… Việc Phục Sinh của Người không phải là một điều trong quá khứ; nó chứa đựng một sức sống đã thấm nhập thế gian. Ở đâu mọi sự dường như đã chết, thì khắp nơi mầm non của sự sống lại đột nhiên xuất hiện. Ðó là một sức mạnh vô song… Sự Sống Lại của Ðức Kitô tạo ra ở mọi nơi những hạt giống của thế giới mới này; và ngay cả khi chúng bị cắt đi, chúng lại mọc lên, bởi vì sự Phục Sinh của Chúa đã thâm nhập vào cơ cấu tàng ẩn của lịch sử này, bởi vì Chúa Giê-su đã không sống lại một cách vô ích.” (Tông huấn Niềm Vui Của Tin Mừng “Evangelii Gaudium”, số 275-278).

Từ mầu nhiệm Phục Sinh, một chân lý bất biến được khắc hoạ: TÌNH YÊU PHỤC HỒI SỰ SỐNG. Người Ki-tô hữu đã được “cùng chết với Đức Ki-tô” và được “cùng sống lại với Người” trong bí tích Thánh Tẩy và Thánh Thể xuất phát từ Thiên Chúa Tình Yêu; Vậy thì còn chần chờ gì mà không đem tình yêu ấy chia sẻ cho anh em bằng công thức “Đức Tin hành động qua Đức Ái” (Gl 5, 6). Để có thể làm được như vậy, cần phải xác tín: ”Chúng ta có thể chắc chắn rằng không một việc nào chúng ta làm vì yêu, hoặc bất cứ hành động nào chúng ta làm vì chân thành lo lắng cho tha nhân sẽ bị mất đi. Không một hành động yêu mến nào dành cho Thiên Chúa sẽ bị mất đi, không một cố gắng đại lượng nào sẽ ra vô nghĩa và không một kiên nhẫn đau khổ nào sẽ ra vô ích. Tất cả mọi sự đi vòng quanh thế giới của chúng ta như sức sống.” (T/H “Evangelii Gaudium”, số 279). Ước được như vậy.

Ôi! “Lạy Chúa từ ái, ngày hôm nay, Ðức Giê-su đã đánh bại thần chết, khai đường mở lối cho chúng con vào cuộc sống muôn đời. Nay chúng con đang hoan hỷ mừng Người sống lại, xin Chúa ban Thánh Thần làm cho chúng con trở nên người mới để sống một cuộc đời tràn ngập ánh sáng Ðấng Phục Sinh. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen” (Lời nguyện nhập lễ lễ Phục Sinh).

JM. Lam Thy ĐVD.      

TIN & LÀM CHỨNG

CHÚA NHẬT PHỤC SINH NĂM C (27/03/2016)

[Cv 10, 34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9]
 
I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ
 
Trong ba năm qua, thế giới loài người nói chung và thế giới Công giáo nói riêng, đã đi từ “bất ngờ” này sang “bất ngờ” khác trước những lời nói và việc làm hết sức “độc đáo” của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô. Những lời nói và việc làm của Ngài tác động mạnh mẽ trên nhiều tâm hồn vì chúng đi đôi với nhau. Quả thế, nơi Đức Phan-xi-cô TIN & LÀM CHỨNG gắn kết chặt chẽ với nhau. Giống như trong Phúc Âm và Công Vụ Tông Đồ, hai việc TIN & LÀM CHỨNG luôn đi cùng nhau, không bao giờ tách lìa nhau. Chỉ sau này, và nhất là ngày nay, mới có sự tách rời giữa hai hành động ấy, vì có nhiều Ki-tô hữu tin mà không làm chứng.

Hôm nay Hội Thánh mừng kính trọng thể Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh và mời gọi chúng ta nhìn lại xem:

(a) Mỗi người chúng ta đã là chứng nhân đích thực của Chúa Ki-tô Phục Sinh chưa?
(b) Chúng ta cần phải làm gì hơn nữa để làm chứng cho lòng tin của chúng ta vào Chúa Ki-tô Phục Sinh?
 
II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH
 
2.1 Trong bài đọc 1 (Cv 10, 34a.37-43): Chúng tôi đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại.  
 
2.2 Trong bài đọc 2 (Cl 3,1-4): Anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự.
 
2.3 Trong bài Tin Mừng (Ga 20,1-9): Đức Giê-su phải trổi dậy từ cõi chết
 
III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP CỦA THIÊN CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH
 
3.1 Chân dung của Thiên Chúa
 
3.1.1 Bài đọc 1 (Cv 10, 34-43) là một chứng từ rất quan trọng của Thánh Phê-rô, vị tông đồ trưởng, người trong cuộc Thương Khó của Thầy mình, đã chối bỏ căn tính của Thầy và chối bỏ cả mối tương quan sư-phụ của Thày với mình. Có lẽ vì lúc đó, ông Phê-rô vừa chưa đủ tin tưởng ở Thày vừa sợ những kẻ thù của Thầy. Nhưng sau khi đã tin và cảm nghiệm Thầy đã trỗi dậy từ cõi chết như Lời Thánh Kinh thì ông  đã mạnh dạn và hăng hái tuyên xưng lòng tin của mình và can đảm làm chứng cho căn tính và sứ mạng của Thầy. Lời chứng của Phê-rô vừa mang tính cá nhân vừa mang tính cộng đoàn, cộng đoàn các môn đệ và tín hữu thời kỳ đầu của Ki-tô giáo.
 
Trong đoạn sách Cv 10,34a.37-43 trên chúng ta thấy rõ chân dung, vai trò và sứ mạng của Chúa Giê-su Ki-tô trước và sau Khổ Nạn Thập Giá: “Đức Giê-su xuất thân từ Na-da-rét, Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người. Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người. Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân Do-thái và tại chính Giê-ru-sa-lem. Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi. Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường, không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại. Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng cho dân, và long trọng làm chứng rằng chính Người là Đấng Thiên Chúa đặt làm thẩm phán, để xét xử kẻ sống và kẻ chết. Tất cả các ngôn sứ đều làm chứng về Người và nói rằng phàm ai tin vào Người thì sẽ nhờ danh Người mà được ơn tha tội."
 
3.1.2 Bài đọc 2 (Cl 3,1-4) là lời khuyên của Thánh Phao-lô Tông Đồ về định hướng và cách sống mà những người tin theo Chúa Ki-tô Phục Sinh phải có. Đó là “hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ không chú tâm vào những gì thuộc hạ giới.”
 
Trong đoạn thư Cô-lô-xê 3,1-4 trên, chúng ta thấy sau khi hoàn thành công trình cứu rỗi nhân loại, Chúa Giê-su ngự bên hữu Chúa Cha, ban sự sống của Thiên Chúa cho mọi người và sẽ xuất hiện trong vinh quang để đem vinh quang cho những ai sống theo Người. Ngự bên hữu Chúa Cha vừa có nghĩa là Chúa Giê-su là Thiên Chúa như Chúa Cha vừa có nghĩa là Chúa Giê-su được Chúa Cha tôn vinh (thưởng công).
 
3.1.3 Bài Tin Mừng (Ga 20,1-9) là tường thuật những gì xẩy ra vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, tức vào sáng Chúa Nhật Phục Sinh của Hội Thánh chúng ta ngày nay. Những việc xẩy ra có liên quan mật thiết tới ba con người gần gũi nhất với Chúa Giê-su Na-da-rét. Đó là bà Ma-ri-a Mác-đa-la, ông Phê-rô và ông Gio-an. Bà Ma-ri-a Mác-đa-la là người đầu tiên phát hiện ngôi mộ trống. Bà chạy về báo cho hai môn đệ thân tín nhất của Thầy. Hai ông này lập tức chạy tới mộ, cũng thấy ngôi mộ trống, không thấy Thầy Giê-su đâu cả, chỉ thấy vải liệm còn trong mộ. Nhưng ông Gio-an và ông Phê-rô đã tin là Thầy Giê-su đã sống lại như lời Thánh Kinh.
 
Qua Bài Phúc Âm Ga 20,1-9 chúng ta không thấy Chúa Giê-su, mà chỉ thấy những dấu vết, những chứng tích của Người mà thôi. Chỉ có bấy nhiêu thì chưa đủ làm cơ sở cho Niềm Tin Phục Sinh. Tin Mừng Phục Sinh gắn liền với những lần hiện ra của Chúa Giê-su cũng như những lời giáo huấn và hành động của Đấng Phục Sinh.

3.2 Sứ điệp của Lời Chúa: Sứ điệp của Lời Chúa hôm nay là Tin & Làm Chứng cho Chúa Ki-tô Phục Sinh như lời của Thánh Gio-an trong Sách Phúc Âm (Ông đã thấy và đã tin) và của Thánh Phê-rô trong Sách Công Vụ Tông Đồ (Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm….).

Làm chứng hay thể hiện lòng tin bằng tâm tình, thái độ, cử chỉ, lời nói và việc làm. Làm chứng hay thể hiện lòng tin không chỉ trong thánh đường, mà còn trong gia đình và/nhất là ngoài xã hội.

IV. SỐNG VỚI THIÊN CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI
 
4.1 Sống với Thiên Chúa: Là Cha của Đức Giê-su, Đấng đã làm cho Đức Giê-su trỗi dậy từ cõi chết và siêu tôn Người vì Người đã vâng lời chịu chết để cứu nhân loại; Là Chúa Ki-tô Phục Sinh vinh hiển sau cuộc Khổ Nạn Thập Giá.
 
4.2 Thực thi Sứ điệp của Lời Chúa: Để thực thi sứ điệp của Lời Chúa hôm nay, tôi nhìn lại xem cách sống đức tin của tôi hiện nay có thực sự là của một chứng nhân của Chúa Ki-tô Phục Sinh không?
Nói cách cụ thể hơn, những người tiếp xúc, gặp gỡ tôi hằng ngày có nhận ra tôi là môn đệ của một Đấng Thiên Chúa nhập thể làm người, chết và phục sinh để cứu độ nhân loại không?
Nếu tôi chưa đích thực là một chứng nhân của Chúa Ki-tô Phục Sinh, thì tôi phải làm gì hơn nữa?
 
V. CẦU NGUYỆN CHO THẾ GIỚI VÀ HỘI THÁNH
5.1 «Đức Giê-su xuất thân từ Na-da-rét, Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người. Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.»Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho các dân tộc sống trên mặt địa cầu này để càng ngày càng có nhiều người khám phá ra Đức Giê-su là Thiên Chúa và tin theo Người.

Xướng:Chúng ta cùng cầu xin Chúa!
Đáp: Xin Chúa nhậm lời chúng con! 
 
5.2 «Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân Do Thái và tại chính Giê-ru-sa-lem. Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi. Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường,»Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho tất các cả các Ki-tô hữu, cách riêng cho Đức Giáo Hoàng Phanxicô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục và Phó Tế, để mọi người tín hữu nhiệt tâm làm chứng cho Chúa Giê-su Ki-tô chết và phục sinh.
 
5.3 «Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới,»Chúng ta hãy cầu xin Chúa những người sống theo chủ nghĩa vô thần duy vật và thực dụng để họ nhân ra sự hiện diện của một thế giới vô hình siêu việt.
 
5.4 «Ông đã thấy và đã tin.»Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho các Ki-tô hữu trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta, nhất là cho những người tham dự Thánh Lễ này, để ai nấy cảm nghiệm được sự hiện diện và hành động nhiệm mầu của Chúa Phục Sinh trong cuộc đời mnình mà làm chứng cho Người!
 
Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.
 Trở về
Các bài viết khác:
YÊU TRỜI – MẾN ĐẤT (24/05 20:40:57 PM)
NIỀM VUI PHỤC SINH (20/04 21:38:05 PM)
LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT (20/04 20:58:54 PM)