Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 18 tháng 11 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Lời Chúa - Các bài khác
(11/04/2017 00:38 AM)
Chia sẻ tin:
LÀM CHỨNG VÀ RAO GIẢNG CHÚA KI-TÔ PHỤC SINH!

ĐẠI LỄ CHÚA PHỤC SINH NĂM A (16/04/2017)

[Cv 10,34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9]   
 

http://2.bp.blogspot.com/-qetbV0ss7GY/T4oQKdQKMwI/AAAAAAAAAuo/orMQ_iwBvxY/s1600/phuc-sinh0.jpg

I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ

Nói theo lô-gic bình thường thì Đức Giê-su Na-da-rét phải phục sinh, vì Thiên Chúa (Cha) làm cho Người trổi dậy từ cõi chết là cách tưởng thưởng xứng hợp nhất đối với sự vâng phục vẹn toàn mà Người đã thể hiện với Chúa Cha. Mắt khác nếu như Đức Ki-tô không sống lại từ cõi chết thì tất cả công trình Người xây dựng và rao giảng trở thành công cốc hết thẩy! Nhưng lô-gíc không phải là cơ sở của Niềm Tin Phục Sinh của Ki-tô giáo. Chúng ta tin Chúa Giê-su Ki-tô đã phục sinh là dựa vào lòng tin và lời chứng của Phê-rô, Gio-an và các Tông Đồ là những người đã được diễm phúc sống cùng Người trong một thời gian dài và đã gặp lại Người sau khi Người phục sinh từ cõi chết!

Niềm Tin Phục Sinh vừa là trung tâm điểm vừa là cao điểm của Niềm Tin Ki-tô giáo vì tất cả đời sống Ki-tô giáo được xây dựng trên và xoay quanh Niềm Tin ấy.

Mừng Lễ Phục Sinh, chúng ta hãy xin Thiên Chúa tăng thêm Niềm Tin Phục Sinh của chúng ta và chúng ta hãy quyết tâm làm chứng và rao giảng Niềm Tin ấy một cách quyết liệt, bằng những việc làm cụ thể và giầu sức thuyết phục.
 
II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

2.1 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 1 (Cv 10, 34a.37-43): Chúng tôi đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại. 

2.2 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 2 (Cl 3, 1-4): Anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự.

2.3 Lắng nghe Lời Chúa trong bài Tin Mừng (Ga 20,1-9): Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.


III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH
 
3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Chúa là Ai?)
 
Trong ba bài Sách Thánh hôm nay chúng ta khám phá ra Thiên Chúa trong dung mạo của Chúa Giê-su Na-da-rét, Đấng mà Thánh Phê-rô đã mạnh dạn rao giảng và làm chứng về sự can thiệp đặc biệt của Thiên Chúa nơi Người. Chính Thánh Phê-rô và Gio-an đã có mặt trong những phút giây lịch sử của Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su và đã tận mắt thấy ngôi mộ trống và những băng vải đã được dùng để khâm liệm Người trước khi chôn cất. Chính Thánh Phê-rô, Gio-an và các Tông Đồ đã được chứng kiến Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh hiện ra, ăn uống với các ngài và dậy dỗ các ngài làm chứng và rao giảng cho mọi người biết và tin là Người đã thật sự phục sinh!
 
3.2 Sứ điệp hay Giáo huấn của Lời Chúa (Chúa dậy gì hay Chúa muốn chúng ta làm gì?)
 
Qua ba bài Sách Thánh hôm nay, giáo huấn hay sứ điệp của Lời Chúa gồm hai phần:

- Một là chúng ta tin vào lời chứng của các Thánh Phê-rô và Gio-an và các Tông đồ mà xác tín rằng Chúa Giê-su Ki-tô là Đấng đã được Thiên Chúa quyền năng làm cho trỗi dậy từ cõi chết và đặt làm thẩm phán muôn dân, muôn nước!

- Hai là chúng ta hãy noi gương các Thánh Phê-rô và Gio-an và các Tông Đồ mà làm chứng và rao giảng Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh. Làm chứng và rao giảng bằng lời nói, chữ viết và việc làm.
 
 IV. SỐNG VỚI CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI
 
4.1 Sống với ThiênChúa  

- Là sống với Thiên Chúa Cha là Đấng đã làm cho Chúa Giê-su Ki-tô phục sinh từ cõi chết và đã siêu tôn Người.

- Là sống với Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh và được Chúa Cha đặt làm thẩm phán xét xử kẻ sống và kẻ chết.

- Là sống với Thần Khí của Thiên Chúa là Sức Mạnh và Quyến Năng thần linh mà Chúa Cha đã dùng để phục sinh Đức Giê-su Na-da-rét.  
 
4.2 Thực thi sứ điệp Lời Chúa hay Giáo Huấn của Chúa,

- là xác tín vào Mầu Nhiệm Phục Sinh của Chúa Giê-su Ki-tô, tức là tin Chúa Giê-su Ki-tô đã sống lại và cứu chuộc nhân loại.

- là làm chứng và rao truyền Mầu Nhiệm Phục Sinh của Chúa Giê-su Ki-tô, bằng lời nói, chữ viết và việc làm, nhất là bằng cách sống theo lời khuyên của Thánh Phao-lô  là hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới và tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu Thiên Chúa, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới.
 
V. CẦU NGUYỆN CHO THẾ GIỚI VÀ HỘI THÁNH 

5.1 “Đức Giê-su đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.” Chúng ta hãy cầu nguyện cho các dân tộc trong thế giới hôm nay, nhất là cho các nước đang bị chiến tranh xung đột và thiên tai tàn phá, để các dân tộc ấy nhận được nhiều ân phúc và ơn chữa lành của Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh.

Xướng:Chúng ta cùng cầu xin Chúa!
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

5.2 “Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng cho dân, và long trọng làm chứng rằng chính Người là Đấng Thiên Chúa đặt làm thẩm phán, để xét xử kẻ sống và kẻ chết.” Chúng ta hãy cầu nguyện cách đặc biệt cho Đức Thánh Cha Phan-xi-cô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế và Tu Sĩ Nam Nữ là những người đã được Thiên Chúa sai đi rao giảng Tin Mừng Phục Sinh cho nhân loại!
 
5.3 “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới.” Chúng ta hãy cầu nguyện cho các Ki-tô hữu thuộc giáo xứ/cộng đoàn/cộng đồng chúng ta, để ai nấy phấn đấu vươn lên trong đời sống tâm linh của mình.
  
5.4 “Chính Người là Đấng Thiên Chúa đặt làm thẩm phán, để xét xử kẻ sống và kẻ chết.”Chúng ta hãy cầu nguyện cách đặc biệt cho những người không tôn giáo tín ngưỡng để những người ấy nhận ra Chúa Giê-su Ki-tô là Đấng đã được Thiên Chúa Cha đặt làm thẩm phán xét xử hết mọi người. 

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội. 


"Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn
con đường đi bừng nở ánh muôn hồng.”

(dẫn từ thơ Đinh Hùng)
           
Chợt lúc tỉnh, nhà thờ thấy đất trời đã sáng lạn. Khi vụt sống, nhà Đạo lại thấy đời mình mãi cứ vui. Đất trời đời mình vẫn rất vui vì người người cùng Chúa nay sống lại. Và từ nay, mọi con đường ở phía trước đều bừng sáng ánh muôn hồng.
           
Trình thuật thánh Gioan hôm nay cũng diễn tả ý tưởng về ánh muôn hồng bừng nở ở con dân nhà Đạo, khắp muôn người. Sự việc Chúa bừng nở Phục Sinh, đã làm ánh hồng toả sáng cõi dân gian vũ trụ, rày thấy rõ. Dân gian vũ trụ vừa cùng Chúa trải nghiệm cuộc khổ nạn đã theo Ngài đi vào mộ phần, trong lịm tắt, để Vượt Qua. Ngài vượt từ trạng thái sống ở đời tạm qua cuộc sống vĩnh cửu rất khác biệt. Vượt qua, là Ngài vượt trở ngại của cuộc sống phàm trần đầy chết chóc để về với Cha, nhờ Phục sinh, quang vinh theo đúng kế hoạch Cha giao phó.

Nhờ trỗi dậy từ cõi chết, Đức Giêsu đã thực sự trở thành Con Thiên Chúa, rất tràn đầy. Từ đầu, Ngài sinh bởi Thiên Chúa là Cha, nhờ Thánh Thần. Và, suốt cuộc đời trần thế, Ngài chấp nhận thân phận của Người Con, để rồi ngày qua ngày, sống tiến trình Phục Sinh quang vinh ấy, trong hiện thực. Tiến trình, bao gồm việc chuyển đổi và thăng hoa nỗi chết để sống lại. Nói cách khác, Ngài nhận thức Mình là Con Thiên Chúa, luôn sống lại và tăng trưởng Phục Sinh thăng hoa mọi người.

Ơn cứu độ đến không phải bằng hành động do Ngài định sẵn, nhưng ở Bản vị Ngài quan hệ với Cha. Ngài không kết hợp với tội lỗi mà chỉ phối kết với người phàm dễ phạm tội. Điều này xảy ra không do lý luận nào từ bộ não của phàm nhân đầy tội lỗi. Nhờ vào bản chất Con Thiên Chúa và do Cha đặt để, Ngài giáng hạ với trần thế và để cho Cha Ngài tạo dựng thế trần trong cung cách bí nhiệm của những sinh hạ tục phàm, giống như thế.

Tựa như tiến trình sinh hạ nơi con người, Phục sinh là con đường trải nghiệm việc hạ sinh rời bỏ cung lòng người mẹ, để trở thành một bản thể khác, rất tuyệt đối. Tiến trình này thành tựu, như một thể thức nguyện cầu rất mới mẻ. Tiến trình, có được là nhờ Thánh Thần Chúa phú ban, để rồi khi Phục Sinh quang vinh, Đức Giêsu ở vào vị trí hoàn tất lịch sử. Và, Ngài trở thành Đấng lại đến vào mỗi khoảnh khắc của lịch sử còn diễn tiến. Trên thực tế, Tiệc Thánh Thể là nhiệm tích cho thấy Ngài hiện diện như Bản Thể hiện hữu ở mọi nơi, vào mọi thời.

Hiểu Phục Sinh theo cách này, người đọc Tin Mừng Sống Lại sẽ nhận ra Thánh Thần Chúa là Quyền Uy Sức Mạnh thánh thiêng đã và đang thực hiện việc sản sinh nơi mọi loài, vào mọi thời. Và Thánh Thần Chúa đầy Quyền Uy Sức mạnh nay trao ban cho ta cũng một uy quyền sinh sản hệt như thế vào lúc này, ngày Phục Sinh.

Muốn hiểu Phục Sinh một cách trung thực, đừng nên hiểu đó như buổi cử hành Phụng vụ do Hội thánh thực hiện trong ít tiếng đồng hồ chỉ mỗi thế. Để rồi, người nông nổi sẽ lại trở về với cuộc sống bình thường, chẳng biến thái cũng không đổi thay.

Tìm hiểu Phục Sinh, không thể và không nên hiểu như người vừa chầm chậm trỗi dậy về với thế giới đời người, sau một giải phẫu đầy kịch tính. Cũng chẳng nên hiểu Phục Sinh như phản ứng của người thưởng lãm bi hài kịch nhiều tập ở truyền hình, đã thấy nhân vật chính nay bị giết, tức hết chuyện. Bởi, tình trạng hậu-Phục Sinh nơi mọi người, ở khắp chốn, không là chuyện bình thường giống hệt khi trước, tức: đã Phục Sinh rồi, mà chẳng đổi thay tâm can, lòng Đạo. Hoặc chẳng có quyết tâm.

Cả 4 tác giả Tin Mừng không kể lại chuyện Chúa Phục Sinh như kết hậu của bi hài kịch đầy tình tiết rất ủy mị. Nhưng, các thánh vẫn viết và kể về một khởi đầu có “ánh muôn hồng, trời sáng lạn”.

Kể Phục Sinh, các thánh sử kể ra 3 chi tiết rất lớp lang, quan trọng ở Giao Ước, tức: đất miền Galilê, đá tảng lấp mộ và niềm tin khởi đầu.

Galilê đây, không là địa danh mang tính chất thể lý, mà là chốn miền đầy những tinh thần tượng trưng cho việc Thiên-Chúa-là-Cha đang chờ đón Chúa Con về lại với Ngài. Về lại Galilê, là về chốn miền của người nghèo đang có nhu cầu thực tế mà cuộc sống thực tiễn chưa hề khoả lấp. Người người về Galilê, không để ngóng chờ thị kiến gặp gỡ Chúa mà hội luận về sự kiện sống lại. Nhưng, là đi vào hành động giống như Chúa từng thực hiện, tức: gột bỏ mọi chết chóc, trầm cảm và sầu buồn, để rồi đem đến cho dân gian người người niềm vui chữa lành và hy vọng. Làm như thế, người người sẽ cảm nhận uy quyền Phục Sinh rất sống động ở nơi mình, hệt như thánh Phaolô từng nói: “Vấn đề là được biết chính Đức Kitô, nhất là biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh.” (Pl 3:10)

Đá lấp mồ mô tả ở trình thuật, là trở ngại vẫn cản ngăn ta làm những việc cần làm để sống đích thực điều Chúa dạy. Đá lấp mồ, có thể là bạn bè/người thân. Là: niềm cô đơn, bệnh tật. Là, thế giới đang cản ngăn người người thực hiện một Phục Sinh trong đời mình. Đá lấp mồ, là trở ngại khiến các nữ phụ thăm viếng xác của Thầy mình, phải lăn qua một bên để vào đó mồ bôi xức dầu thơm tẩm xác người thân, cho phải phép. Các chị đến thăm xác Chúa, thấy đá lấp mồ bị lăn, nên đã nghĩ có người uy lực lắm mới làm nổi việc như thế.

Đá lấp mồ, còn là chính nỗi chết từng ngăn chặn mọi người muốn sống tiếp. Lăn đá tảng qua một bên, việc này hàm ngụ ý nghĩa chối bỏ cái chết của người thân thuộc. Hàm ngụ một phiền toái, đem nỗi chết đến với cuộc sống của mọi người. Đá lấp mồ, có thể là kinh nghiệm ta từng trải qua, khiến mình cứ phải sống với ưu tư/lẫn lộn trong quá khứ. Với kế hoạch sống lại Cha đưa ra, không thể có “đá lấp mồ” nào khả dĩ gây trở ngại khiến Ngài không thực hiện được ý định của Chúa Cha.

Đá lấp mồ nay bị lăn đi, cũng hàm ngụ một hãi sợ khác, nơi người sống. Hãi sợ về cuộc sống khác thường ở chốn nào đó rất khác biệt. Khác, với cuộc sống hiện tại, ở thế trần. Cuộc sống khác thường ấy không còn nỗi chết nào khác ám ảnh nữa. Cuộc sống mới ấy, sẽ không phải trải nghiệm bất cứ một hạn chế nào. Cuộc sống ấy, không do bản mình tạo nên. Sống như một quà tặng, khiến người người an vui, không sợ chết. Cuộc sống mới, đã khởi đầu niềm tin rất sáng. Chính đó là sống Phục Sinh của Đức Chúa.

Tin Mừng thánh Gioan đặt nặng vào niềm tin mới khởi đầu, nhiều bừng sáng. Tin Mừng thánh nhân viết có nhắc đến đồ đệ khác, cũng bước vào mộ phần, rồi nhận định: “Ông thấy mọi sự việc xảy đến. Và, ông tin.(Ga 20: 8-9). Đồ đệ ấy, chính là bản thân người viết đã đạt trọn niềm tin vào Chúa lúc đến thăm và Ngài ban cho các ông chính Thần Khí của Ngài, là Đấng giúp các thánh tin vào sự Sống mới.

Bởi thế nên, người người có đi về Galilê mà vực dậy những người đang chết, cũng đừng nói về cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng, cứ tin vào cuộc sống mới. Là, sống chính cuộc đời mình. Sống, biết sẻ san sự sống. Và, để cho quyền năng rất sống lại cứ tràn xuống niềm tin ta đang có, mà vực dậy một ai đó. Để rồi, bằng bằng động thái thân thương/giùm giúp sẽ đưa họ bước vào cuộc sống rất phục sinh, quang vinh.

Truyền thống cổ theo khuynh hướng của thánh Gioan quan niệm rằng: có thể Đức Giêsu chưa hoàn tất sự sống lại của Ngài cho đến khi ta vực dậy một ai đó, khỏi nỗi chết. Cái chết trong lỗi phạm. Phải chăng đó cũng là ý nghĩa Tiệc Thánh ta cử hành, mỗi Chúa Nhật? Phải chăng sự kiện Chúa sống lại sẽ rõ nét hơn ở gia đình/cộng đoàn này hơn là nhóm hội/đoàn thể khác?

Truyền thống của đồ đệ thánh Gioan có thói quen gọi thời điểm Phụng vụ mùa này, tức thời gian từ Chúa Nhật Phục Sinh cho đến Lễ Hiện Xuống, là mùa Hiện xuống của Tinh thần rất mới mẻ ấy. Nói cho cùng, Chay kiêng Tuần thánh là mùa Vượt qua, để ta vượt và qua giai đoạn sự sống hiện tại đến sự sống mới. Hiện Xuống, mới là Phục sinh hiệu năng, rất sở đắc. Và, nay cũng là lúc để ta nguyện cầu cho tinh thần ấy thành hiện thực nơi ta và mỗi người thời Phục Sinh năm nay.

Trong nguyện cầu như thế, ta lại reo vang lời ca của thi sĩ trích ở trên, mà ngâm rằng:

“Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn,
con đường đi bừng nở ánh muôn hồng.
Em tuyệt trần đã mở lối thiên cung,
tôi sửng sốt hái nụ tình phong nhụy.”
(Đinh Hùng – Giáp Mặt Phù Dung)
 
Phục sinh, vẫn là mùa để người người “sửng sốt hái nụ tình”, niềm vui sáng lạn. Hái nụ tình, ai cũng sẽ hái để mọi người đích thực sống đổi mới, cả tinh thần lẫn xác thân rất tuyệt vời một Phục Sinh.
 
Lm. Kevin O’Shea, CSsR
Mai Tá lược dịch.
 Trở về
Các bài viết khác:
ĐỒNG LƯƠNG XỨNG ĐÁNG (19/09 21:58:57 PM)