Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 28 tháng 4 năm 2017

 HÔN NHÂN GIA ĐÌNH
(09/02/2017 20:27 PM)
Chia sẻ tin:
XÂY DỰNG HẠNH PHÚC trong HÔN NHÂN

Trong “Thư Chung gửi Cộng đồng Dân Chúa” ngày 7-10-2016, các giám mục Việt Nam tham dự Đại hội XIII Hội đồng Giám mục Việt Nam đã đề nghị chủ đề Mục Vụ Gia Đình cho ba năm (2016-2019) với những điểm nhấn cho từng năm như sau: Năm 2017: Chuẩn Bị Cho Người Trẻ Bước Vào Đời Sống Hôn Nhân; Năm 2018: Đồng Hành Với Các Gia Đình Trẻ; Năm 2019: Đồng Hành Với Những Gia Đình Gặp Khó Khăn.

Năm nay, 2017, chủ đề Mục Vụ Gia Đình là “Chuẩn Bị Cho Người Trẻ Bước Vào Đời Sống Hôn Nhân”.

Làm việc gì cũng phải chuẩn bị, càng phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn khi có ý định kết hôn, vì đó là việc quan trọng của cả cuộc đời – nhất là đối với các Kitô hữu. Vì Hôn luật và nghiêm luật của Thiên Chúa đã được chính Đức Giêsu Kitô xác định: “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly” (Mt 19:4-6).

Người ta yêu nhau, kết hôn, có con và nuôi dưỡng gia đình. Qua nhiều năm, tình yêu thấm sâu, hệ lụy kết chặt, nhưng cảm xúc hôn nhân có thể lại giảm dần!

Những lúc “cam go” đó xảy ra nhiều mâu thuẫn và xung đột, ít chia sẻ và ít “chạm” vào nhau, ít vui vẻ và ít xây dựng lẫn nhau – kiểu “không thèm” quan tâm nhau. Đó là một dạng “bạo hành cao cấp”: Bạo hành tâm lý! Lâu ngày dày kén, cái sảy nảy cái ung, chuyện bé xé ra to, chiến tranh lạnh tăng theo cấp số nhân – dù có khoảng 50% các cặp vợ chồng vẫn cố gắng duy trì hôn nhân, có thể chỉ là “vạn bất đắc dĩ”.

Theo các chuyên gia hôn nhân, điều mà đa số các cặp vợ chồng không nhận ra là có những việc họ khả dĩ làm để “hạ hỏa” nhau và chuyển bão thành cơn gió thoảng nhẹ. TS Renee Colclough Hinson, trưởng Hiệp hội Phong phú hóa Hôn nhân, nói: “Hôn nhân là khu vườn đẹp, đòi hỏi chủ nhân phải có kỹ năng chăm sóc và không ngừng lưu tâm. Có vậy thì khu vườn mới luôn đẹp, nếu khinh suất thì khu vườn sẽ tàn héo và chết khô”. Một nhận xét thật thú vị và chính xác!

VÌ HẠNH PHÚC CHUNG
 
Không ai lại không phải làm việc cần mẫn để cải thiện gia đình và hôn nhân, cả tinh thần lẫn vật chất. Đừng chủ quan, vì chủ quan có thể dẫn đến khinh suất mà làm tổn hại không chỉ mối quan hệ phu thê mà cả các mối quan hệ khác.

Hôn nhân nào cũng có những vấn đề riêng gây xung đột và căng thẳng. Các vấn đề thường gặp là:

● Tiền Bạc. Không bao giờ đủ, mà nếu có thì người ta cũng chưa chắc biết sử dụng hợp lý. Đôi khi “có tiền” lại là mối họa, vì khi nghèo thì luôn quan tâm và yêu thương nhau, có chút tiền thì bắt đầu “ngả nghiêng” lắm chuyện!

● Tình Dục. Khoảng 45% các cặp vợ chồng phải nhờ tư vấn hôn nhân. Thường thì người này muốn ân ái lúc này, còn người kia muốn lúc khác; hoặc người này muốn thế này, còn người kia muốn kiểu khác. Đó là do thiếu cởi mở với nhau. Ông nói gà, bà nói vịt!

● Công Việc. Vợ/chồng đều có vai trò riêng, ai cũng có tầm quan trọng riêng. Đừng so sánh và tự cho mình có vị thế cao hơn.
 
● Con Cái. Vợ chồng có thể bất đồng ý kiến về cách nuôi dưỡng và giáo dục con cái. Vì thế, rất cần bàn thảo để tìm ra phương pháp chung nhất.

GIAO TIẾP TÍCH CỰC

Các vấn đề này không dẫn đến đổ vỡ hôn nhân nếu bạn có thể đối thoại tích cực xây dựng lẫn nhau. John Gottman, GS khoa tâm lý ĐH Washington và sáng lập Viện Gottman, đã ghi hình hơn 3.000 cặp vợ chồng để nghiên cứu xem điều gì làm mối quan hệ của họ thành công hay thất bại. Ông thấy rằng khi thảo luận vấn đề, các vợ chồng không hạnh phúc thường bắt đầu bằng cách chỉ trích nhau, rồi chê trách tính cách người kia thế này thế nọ. Tiếp theo là động thái khinh khi – một yếu tố làm “xói mòn” hôn nhân. Tất nhiên, người bị chỉ trích sẽ phản ứng tự vệ bằng cách phản công. Ẩu đả có thể phát sinh, vấn đề càng thêm nghiêm trọng, và có thể không giải quyết được.
 
Ngược lại, các cặp vợ chồng hạnh phúc thường có động thái tích cực gấp 5 lần trong những lúc xung đột. Chẳng hạn, họ có thể khôi hài để làm giảm căng thẳng và có những cách nói chuyện đầy yêu thương để làm dịu tình huống. Thật vậy, “một sự nhịn, chín sự lành”, và “đồng vợ, đồng chồng, tát Biển Đông cũng cạn”.
 
Hãy ghi nhớ câu của đại văn hào Shakespear: “Khéo treo cổ còn hơn vụng kết hôn”.
 
Với người Công giáo, hôn nhân là một bí tích. Kinh Thánh nói: “Phúc thay kẻ biết xử sự khôn khéo, kẻ nói mà người ta lắng tai nghe” (Hc 25:9). Về bổn phận hôn nhân, Thánh Phêrô dạy: “Chị em là những người vợ, chị em hãy phục tùng chồng, như vậy, dù có những người chồng không tin Lời Chúa, thì họ cũng sẽ được chinh phục nhờ cách ăn nết ở của chị em mà không cần chị em phải nói lời nào, vì họ thấy cách ăn nết ở trinh tiết và cung kính của chị em. Ước chi vẻ duyên dáng của chị em không hệ tại cái mã bên ngoài như kết tóc, đeo vòng vàng, hay ăn mặc xa hoa; nhưng là con người nội tâm thầm kín, với đồ trang sức không bao giờ hư hỏng là tính thuỳ mị, hiền hoà: đó chính là điều quý giá trước mặt Thiên Chúa. Xưa kia, các phụ nữ thánh thiện là những người trông cậy vào Thiên Chúa, cũng đã trang điểm như thế; họ đã phục tùng chồng. Như bà Sara, bà đã vâng phục ông Ápraham, và gọi ông là ‘ông chủ’. Chị em là con cái của bà, nếu chị em làm điều thiện và không sợ hãi trước bất cứ nỗi kinh hoàng nào” (1 Pr 3:1-6).
 
Vợ chồng là “một xương, một thịt” chứ không còn là hai. Một mà hai, hai mà một. Vợ chồng còn được Thiên Chúa liên kết qua mối dây ràng buộc là Bí tích Hôn phối, và Ngài truyền nghiêm lệnh: “Không được phân ly”. Như vậy, đối với Kitô hữu, mức độ chia sẻ phải chân thật hơn những người không có niềm tin vào Đức Kitô, nếu không thì không bằng người ngoại giáo!
 
Hôn nhân là một ơn gọi. Vợ chồng được mời gọi diễn tả tình yêu phối ngẫu qua 3 chữ T: Thân mật, Thủy chung và Trinh khiết (khiết tịnh). Với 3 chữ T đó, cả vợ và chồng đều phải tự nhủ: “Tôi Trung Thành”. Đó không chỉ là lời hứa với nhau mà chính là hứa với Thiên Chúa.
 
Những người đã lập gia đình, hãy luôn biết “tương kính như tân”, và đừng quên rằng chính mình đã long trọng thề hứa với nhau trước mặt vị đại diện Giáo hội và toàn thể cộng đoàn Dân Chúa: “Anh/em nhận em/anh làm vợ/chồng, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em/anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian lao, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em/anh mọi ngày suốt đời anh/em”.

Lời hứa đó không là hứa cho vui, hứa cho xong, hứa cho đủ nghi thức, nhưng là lời hứa có tính chất “thề” (thề “độc” chứ không thề thường đâu). Mà lời thề thì không ai “giải” được, vì đó là lời thề với Thiên Chúa!

TRẦM THIÊN THU 

CẦU NGUYỆN VỚI CON CÁI
 
Bạn có cầu nguyện chung với con cái? Có thường xuyên? Tại sao có, tại sao không? Cầu nguyện còn hơn là một hoạt động ngoại khóa. Thực phẩm dinh dưỡng, ngủ nghỉ và không khí trong lành cần thiết cho sự phát triển thể lý của con cái, cầu nguyện cần thiết cho sự phát triển của linh hồn lành mạnh.
 
Có nhiều cách để nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện của con cái. Đây là 7 gợi ý:
 
1. Nói Về Thiên Chúa Bằng Cách Tích Cực. Mary Wurster, người mẹ có 4 con ở Vịnh Granite, California, cho rằng nên đưa Chúa Giêsu vào những câu chuyện hàng ngày. Chẳng hạn, cha/mẹ có thể hỏi con cái: “Con có biết Chúa Giêsu cũng có cha mẹ như con?”. Theo chị, hầu hết trẻ em dễ hiểu nhất về Chúa Giêsu so với khái niệm về Thiên Chúa.
 
2. Khởi Đầu Đơn Giản. Anh Bart Tesoriero ở Phoenix, cha của 4 đứa con từ 9 tới 16 tuổi, đưa ra lời khuyên: “Đừng cố gắng đọc hết cả chuỗi Mân Côi chung với trẻ hoặc bắt chúng chầu Thánh Thể cả giờ. Tùy theo độ tuổi và hãy cầu nguyện đơn giản”. Cứ dần dần cho chúng làm quen từ một kinh Kính Mừng tới một chục kinh Mân Côi mỗi tối. Vô tri bất mộ. Chưa quen biết nên không thể bắt chúng như người lớn.
 
3. Sử Dụng Ngũ Quan. Người Công giáo thích cầu nguyện bằng cách dùng các “đồ nhà đạo” (sacramentals) – như nến, nước phép, hình ảnh Chúa hoặc Đức Mẹ hoặc các thánh, và thánh ca. Chị Lita Friesen ở Minneapolis, mẹ của 2 đứa con, nói rằng dùng phương pháp thực hành (hands-on approach) rất quan trọng. Chị và chồng, anh Mickey, có nhiều hoạt động cầu nguyện theo mùa trong gia đình. Mỗi tối mùa Vọng, khi các con đã thay đồ ngủ, họ thắp nến rồi ngồi bên nhau cùng nghe bài “Đêm Thánh Vô Cùng”. Thật lòng mà nói, cha mẹ đôi khi cũng ngại đọc kinh chứ nói chi trẻ em! Ngày Thứ Năm Tuần Thánh, họ rửa chân cho nhau, rửa chân cho chó luôn. Mùa Thu, họ viết những mơ ước cho tương lai trên lá cây, rồi chôn xuống đất, và trồng những loại cây sẽ nở hoa vào mùa xuân.
 
4. Tạo Thói Quen Cầu Nguyện. Giờ ăn và giờ đi ngủ có vẻ là thời gian tốt nhất để gia đình cùng cầu nguyện với nhau. Chị Wurster kể rằng chị hát một bài thánh ca quen thuộc cho con nghe trước khi đặt con vào nôi. Điều này làm cho giờ ngủ trở thành thời gian tự nhiên để cầu nguyện khi các con lớn khôn.
 
5. Cứ Để Con Cái Ngọ Nguậy. Dù bạn dạy con cái có thái độ đúng đắn khi cầu nguyện, nhưng cũng nên nhớ rằng chúng còn nhỏ và đang học hỏi. Theo anh Tesoriero, cứ để chúng ngọ nguậy, thậm chí chúng có thể nằm xuống và cầu nguyện, chúng sẽ khó chịu khi phải quỳ gối hoặc ngồi nghiêm trang khi cầu nguyện – nhất là khi chúng còn tuổi nhi đồng.
 
Cứ để trẻ ngọ nguậy còn giúp trẻ tăng tính sáng tạo. Một hôm, anh Mickey Friesen bước vào phòng và thấy con gái Chloe đang múa. Anh hỏi sao lại múa, nó vui vẻ trả lời rất vô tư: “Đó là cách con cầu nguyện!”. Đúng vậy, Chloe vừa múa vừa hát cho Chúa thưởng thức mà!
 
6. Tận Dụng Mọi Khoảnh Khắc Để Cầu Nguyện. Các bậc cha mẹ khuyến khích con cái cầu nguyện bất kỳ lúc nào đó trong ngày. Chị Wurster nói đến việc cầu nguyện ngắn gọn cùng nhau khi gia đình nghe thấy tiếng xe cứu thương, hoặc cầu nguyện cho một đứa bé hoảng sợ, như vậy trẻ sẽ nhận ra rằng Chúa Giêsu ở với chúng khi cha mẹ vắng mặt. Đi đường, thấy có đám tang hoặc tai nạn, hãy dạy trẻ biết cầu nguyện cho những người gặp chuyện không may đó.
 
Anh Mickey Friesen nói rằng cha mẹ có thể nói lớn tiếng để con cái nghe khi cùng con cái ở ngoài trời: “Hôm nay trời đẹp quá! Tạ ơn Chúa!”. Khi buồn cũng cầu nguyện, chẳng hạn khi viếng mộ hoặc viếng hài cốt, khi xem cảnh thiên tai hoặc tai nạn trên ti-vi, thậm chí khi phát hiện một con thỏ chết phía sau nhà. Điều này giúp trẻ nhận ra Thiên Chúa ở với chúng ngay cả lúc khó khăn hoặc buồn chán nhất.
 
7. Tập Sống Im Lặng và Cô Tịch. Cha Mẹ đồng ý rằng con cái cần một chút im lặng và cô tịch để khả dĩ phát triển tâm linh. Điều này không dễ để nuôi dưỡng trong một nền văn hóa coi trọng các hoạt động ồn ào và cấp thời. Ngoài ra còn có mối quan ngại rằng con cái có thể lẫn lộn giữa sự im lặng lành mạnh với cách thỏa hiệp im lặng hoặc bị phạt phải im lặng.
 
Cha Mẹ nói tắt ti-vi, thắp nến, nghe nhạc nhẹ, hoặc đọc sách đạo đức (gọi là đọc sách thiêng liêng) cùng nhau là cách phát triển kỹ năng sống cô tịch. Chị Wurster nói rằng giữ một không gian im lặng trong nhà dành cho việc cầu nguyện là một cách để phân biệt 2 nơi tách biệt.
 
Hãy cầu nguyện riêng. Anh Tesoriero nói: “Cũng như các thánh tông đồ thấy Chúa Giêsu cầu nguyện, con cái chúng ta cũng noi gương chúng ta. Hãy cầu nguyện thật lòng chứ đừng cầu nguyện để được chú ý”. Khi con cái thấy cha mẹ đi lễ, đọc Kinh thánh, hoặc xin Chúa tha thứ, tự nhiên chúng cũng sẽ bị thu hút và thích cầu nguyện riêng.
 
BÀN TAY CẦU NGUYỆN:
 
1.Ngón Cái gần bạn nhất. Hãy cầu xin những điều gần gũi nhất với bạn. Đó là những điều dễ nhớ nhất. Hãy cầu nguyện cho những người thân yêu, như C. S. Lewis gọi đó là “nhiệm vụ ngọt ngào”.
 
2. Kế đó là Ngón Trỏ. Hãy cầu nguyện cho những người dạy dỗ mình, hướng dẫn mình, và chữa lành mình (cả thể lý và tinh thần). Đó là các thầy cô giáo, các giáo lý viên, các bác sĩ, các ca trưởng, các huynh trưởng, các vị hướng dẫn tinh thần,… Họ cần sự hỗ trợ và khôn ngoan để “chỉ” cho người khác đi đúng hướng. Hãy nhớ cầu nguyện cho họ.
 
3.Ngón Giữa là ngón cao nhất. Nó nhắc chúng ta nhớ đến các nhà lãnh đạo. Hãy cầu nguyện cho tổng thống, giám đốc, nhà quản lý,… Những người này hình thành quốc gia và hướng dẫn nhân dân. Họ rất cần được Chúa hướng dẫn.
 
4. Ngón kế tiếp là Ngón Đeo Nhẫn. Rất lạ vì đây là ngón yếu nhất. Giáo viên dương cầm luôn kiểm tra cách đánh đàn của ngón này. Nó nhắc chúng ta phải cầu nguyện cho những người yếu đuối, gặp khốn khó, hoặc bệnh tật. Họ cần chúng ta cầu nguyện cả ngày lẫn đêm.
 
5. Cuối cùng là Ngón Ut, ngón nhỏ nhất trong các ngón. Đây là nơi chúng ta cần đặt mình vào mối quan hệ với Thiên Chúa và tha nhân. Kinh thánh nói: “Những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót”(Mt 20:16). Ngón út nhắc chúng ta cầu nguyện cho chính mình. Khi đã cầu nguyện cho 4 nhóm người khác, lời cầu dành cho mình sẽ hiệu lực hơn.
 
Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu nói: “Dù nhặt một cây kim cũng có thể cứu một linh hồn”. Nghĩa là dù làm gì, ngay cả những việc nhỏ mọn nhất, nếu vì yêu mến Chúa và cứu các linh hồn thì việc làm ấy trở nên công trạng trước mặt Chúa vậy. Quả thật, lời cầu nguyện là sự yếu đuối của Thiên Chúa nhưng là sức mạnh của chúng ta, do chúng ta thành tâm cầu nguyện mà Thiên Chúa “mềm lòng”, vì Ngài luôn hết lòng yêu thương chúng ta!
 
JULIE MCCARTY
TRẦM THIÊN THU
(chuyển ngữ từ CatholicDigest.com)

CA DAO HÔN NHÂN

Tình yêu vẫn đẹp như xưa
Nồng nàn bồi đắp phù sa nghĩa tình
Ngày nào hai đứa chúng mình
Nhìn nhau bẽn lẽn, nụ tình ấp e
Bây giờ tuổi tác già nua
Tình yêu vẫn trẻ như xưa ngày đầu
Bên nhau hạnh phúc tự hào
Hôn nhân là khúc ca dao trọn đời
Sự gì Chúa kết hợp rồi
Thắm thiết suốt đời, không thể phân ly. (*)

TRẦM THIÊN THU
(*) Xc. Mt 19:6; Mc 10:9.

HƯƠNG VỊ HÔN NHÂN

Gừng cay và muối mặn hoài
Cay nhân nghĩa, mặn tình đời phu thê
Thương em vẫn khéo như xưa
Thương anh chung thủy cho vừa hôn nhân
Vết nhăn là dấu mùa Xuân
Bao năm tình nghĩa vuông tròn với nhau
Tình mình như khúc ca dao
Cay tình, mặn nghĩa, ngọt ngào yêu thương
Trăm năm một chuyến tựa nương
Trọn lòng như Chúa dạy chung chuyến đời. (*)

TRẦM THIÊN THU
(*) "Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly" (Mt 19:6; Mc 10:9).
 Trở về
Các bài viết khác:
NGƯỜI CHỒNG TUYỆT VỜI (23/03 20:35:37 PM)
VẤN ĐỀ LY HÔN (12/03 06:12:19 AM)
BÍ QUYẾT CHỌN VỢ (24/02 03:35:56 AM)
CHIẾC XƯƠNG SƯỜN (23/02 04:20:36 AM)